Chương 13

Hoắc Kính Đình gật đầu, bà cụ Hoắc nói tiếp, nhưng lần này còn mang theo ý cười.

"Trong số bọn họ, Lục Kiều cũng được coi là một người nổi tiếng."

Hoắc Kính Đình suy đoán, có lẽ là do tính cách này của cô. Lục Kiều là người thẳng thắn, khi tức giận thì giơ tay đánh ngay, còn trèo tường nghe lén dưới chân tường, chắc chắn cô cũng là người xưng bá ở trong thôn.

"Tính khí nóng nảy là một phương diện, ngoài ra con bé còn là một thầy đồng nhỏ, tình thông ngũ hành bát quái, coi bói xem bói, số mệnh phong thủy."

"Mê tín dị đoan. Nhàm chán."

Hoắc Kính Đình khịt mũi coi thường, vốn dĩ anh cũng không tin những thứ này.

"Vậy là con chưa nhìn thấy sự thần kỳ của con bé rồi. Con biết không, khi Lục Kiến đi đón con bé, mẹ cũng cho người tới đó. Sau khi Lục Kiến xuống xe thì con bé đã thu dọn hành lý xong, nói thời cơ chín muồi rồi, đi thôi! Con bé cứ như vậy sảng khoái rời đi! Đổi lại trước kia con bé không thể nào đi được đâu."

Hoắc Kính Đình vẫn không tin, Lục Kiều năm nay mới hai mươi hai tuổi, một cô gái không có cơ hội để học đại học, thì biết ngũ hành bát quái, chu dịch, phong thủy là gì chứ.

"Hàng xóm của con bé là một ông lão mù, ông ấy đã đã mang những thứ học được cả đời của mình dạy cho Lục Kiều. Mẹ nghe nói Lục Kiều học vỡ lòng không phải là Tam Tự kinh mà là Chu Dịch. Có rất nhiều người đã mời con bé xem bói, con đừng có không tin, con bé này là một thầy đồng đó."

Hoắc Kính Đình bật cười, những lời như vậy cũng chỉ dùng để lừa gạt mấy bà lão mê tín mà thôi.

Trước khi Hoắc bà chủ lớn đi về, còn tháo một chiếc vòng tay từ trên tay xuống đeo cho Lục Kiều.

"Của hồi môn của mẹ, con và Tĩnh Văn mỗi người một cái, trong lòng mẹ con chính là con gái mẹ, nếu có người nào bắt nạt con, mẹ có thể chống lưng cho con."

Lục Kiều bật cười.

"Vâng. Dì, cái đó, Tĩnh Văn sao Hồng Loan sáng muộn, cho nên mẹ đừng vội tìm chồng cho em ấy, trước hai mươi tám tuổi đều là đào hoa thối, còn phải cẩn thận những đào hoa thối này!"

"Được được, mẹ sẽ để ý, sẽ không để Tĩnh Văn bị thiệt thòi."

Lục Kiều nhìn Hoắc Tĩnh Văn mỉm cười.

"Số em rất tốt, sao Hồng Loan động muộn là đang chờ một người tốt nhất. Mấy năm nay nên đặt hết tâm tư vào công việc của mình, giai đoạn đầu cố gắng thì sau này mới có thể thành công được."

"Mệnh của con bé chắc chắn rất tốt. Có tôi ở đây, em gái tôi không có khả năng chịu khổ được."

Hoắc Kính Đình không thích nghe mấy chuyện nhảm nhí này, nói đây đều là nói nhảm. Cô tư nhà họ Hoắc, một vị tiểu thư sinh ra đã ngậm thìa vàng, gia thế nhân phẩm đều tốt, làm sao lại có số mệnh không tốt được?

"Có anh thì có tác dụng gì chứ? Anh bây giờ còn đang gặp xui xẻo, tự lo thân mình còn không xong nữa còn đòi ôm đồm nhiều việc!"

Lục Kiều khịt mũi.

Hoắc Tĩnh Văn bật cười, chị dâu cũng thật độc mồm độc miệng! Cô ấy không cần lo chị dâu bị thua thiệt.

Câu nói này của cô cũng khiến Hoắc Kính Đình nghẹn họng không nói được gì nữa.

Anh thật sự muốn bóp mặt Lục Kiều một cái, mắng cô nói những điều vô nghĩa.

"Chúng ta đi thôi, con đừng ở chỗ này bắt nạt anh trai cùng với chị dâu con nữa. Hai người ở đây chăm sóc tốt cho nhau."

Bà cụ Hoắc bật cười, hiếm khi thấy con trai mình ỉu xìu như vậy.

Dáng vẻ bất lực khi bị vợ bắt nạt này của anh tốt hơn nhiều so với loại tử khí âm trầm đó.

"Mẹ à, mẹ cũng phải chú ý đấy, tu thân dưỡng tính không nên tham gia vào chuyện thị phi. Ông ấy ở ngoài có làm gì thì mẹ cũng đừng quan tâm."

"Được, mẹ biết rồi. Những năm nay mẹ cũng một lòng hướng phật, không quan tâm ông ấy làm gì ở bên ngoài."

Hai mẹ con nghe Lục Kiều dặn dò xong mới rời đi.

Chú Lý đẩy xe lăn tới muốn đỡ Hoắc Kính Đình ngồi lên, thì bị Lục Kiều cản lại.

"Tai nạn xe cộ xảy ra cũng hơn một năm rồi, chân của anh cũng cần tập luyện thật tốt, mới có thể khôi phục như bình thường. Mỗi ngày anh đều phụ thuộc vào xe lăn thì còn có thể đi sao? Từ phòng khách đến phòng ngủ cũng liền một cái sân, chúng ta đi bộ về nhà."

"Cái này không được!"

Chú Lý lập tức phản bác.

"Chân của cậu cả bị gãy thành ba đoạn, khó khăn lắm mới có thể phục hồi được, bây giờ vẫn còn đang trong thời kỳ hồi phục, ở trên người vẫn còn vài chiếc đinh thép và tấm thép, nếu bây giờ đi bộ không có phương tiện gì cả, ngộ nhỡ té ngã trên đường về thì sẽ bị gãy xương lần thứ hai. Cô có gánh nổi trách nhiệm này không?"

"Nếu anh ấy bị ngã gãy chân không phải tôi phục vụ là được rồi sao? Tôi sẽ làm bạn với anh ấy cả đời, tôi không chê anh ấy tàn tật, chú gấp cái gì chứ?"

Lục Kiều lạnh lùng liếc chú Lý, đưa cái nạng cho Hoắc Kính Đình.