"Bà ngoại và chị sống ở nông thôn, chị thi đậu đại học, nhưng dì nhỏ của chị chê chị tiêu tốn quá nhiều tiền. Hơn nữa khi đó bà ngoại chị bị chẩn đoán mắc bệnh suy thận, cho nên chị không thi đại học nữa."
"Mẹ em thì cắt tóc tu hành từ rất sớm, khi em trưởng thành, có một gia đình có mối quan hệ lâu đời với nhà chúng ta muốn đính hôn với em. Bố em đồng ý chuyện này, còn anh trai em thì hết sức phản đối, nên đã ép em đi sang Mỹ học. Năm ngoái anh trai em xảy ra chuyện thì em mới trở về. Em muốn chăm sóc anh trai và trấn an mẹ."
"Bà ngoại chị sắp tới sẽ tiếp nhận một bước trị liệu nữa, hy vọng sẽ có thận phù hợp để tiến hành cấy ghép, như vậy thì bà sẽ không cần phải chạy thận nhân tạo nữa."
"Bây giờ em đang thực tập ở bệnh viện, cũng sẽ trở thành bác sĩ, em sẽ giúp chị liên hệ với một số bệnh viện tốt hơn!"
Lục Kiều vui vẻ gật đầu, tốt quá!
"Sau khi bà ngoại chị khỏi bệnh, thì chị dẫn em về quê ngoại xem một chút, em cũng muốn xem phong cảnh quê hương của chị đẹp như thế nào."
Vẻ mặt của Hoắc Tĩnh Văn đầy mong chờ, không hề có ý khinh thường.
Lục Kiều tin tưởng vào số phận, cô và Hoắc Tĩnh Văn chỉ sau một khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi đã trở nên thân thiết hơn nhiều.
Cô cũng có thể nhìn ra được, Hoắc Tĩnh Văn rất bảo vệ anh trai của mình.
Lục Kiều sát lại gần Hoắc Tĩnh Văn.
"Em có thể giúp chị một việc không?"
"Vâng, chị dâu nói đi!"
Hoắc Tĩnh Văn lập tức đồng ý, dù Lục Kiều còn chưa nói là cần cô ấy giúp việc gì.
"Các em chắc chắn đã chơi trò trốn thoát khỏi mật thất rồi chứ?"
"Vâng, mấy bạn học của em rất thích trò này. Chị dâu, ý của chị là gì?"
Lục Kiều bật cười, tỏ ra thần bí.
"Chúng ta kéo rất nhiều người chơi không hiểu rõ vào bên trong trò chơi này, thì có phải chơi sẽ vui hơn không?"
Hoắc Tĩnh Văn có hơi sửng sốt, sau đó nở nụ cười xấu xa, đập tay với Lục Kiều.
Bà cụ Hoắc và Hoắc Kính Đình đang trò chuyện ở phía bên kia, bà ấy đang gọt hoa quả cho con trai của mình.
"Có chuyện như vậy sao?"
Bà cụ Hoắc cau mày, trên mặt có hơi tức giận.
"Chuyện này là Lục Kiều phát hiện, chai thuốc hiện đang ở trong tay con."
"Mẹ sẽ lập tức đuổi hết tất cả những người hầu ở đây!"
"Hay là mẹ giao cho Lục Kiều làm đi."
Hoắc Kính Đình ngăn mẹ lại.
Bà cụ nhìn thấy hai chị em dâu đang trò chuyện khí thế ngất trời ở ghế sofa bên kia, nhỏ giọng nói:
"Con đừng làm khó con bé. Con bé mới có bao nhiêu tuổi? Con bé nhỏ hơn con mười tuổi, chưa hiểu hết về sự hiểm ác của thế giới này, những người đó giống như lang sói, con bé sẽ dễ bị người khác hãm hại."
"Đúng vậy, mẹ kéo cô ấy vào làm gì, không phải là hại cô ấy sao?"
Hoắc Kính Đình có hơi oán trách với ý tốt của mẹ mình.
"Con biết mẹ thương con, nhưng mà mẹ à cô ấy vô tội."
Bà cụ Hoắc không nhịn được vành mắt có hơi chua xót.
"Mẹ cũng chỉ quá lo lắng cho con mà thôi, mẹ sợ con cứ như vậy mà bị hại chết, bản thân cô đơn tới chết, có một người trò chuyện cũng đỡ hơn."
"Chuyện cho tới bây giờ cũng không có biện pháp nào khác, cô ấy vẫn còn là một cô gái nóng nảy, con cũng lo sợ cô ấy xảy ra chuyện. Hiện tại con thân ốc còn chẳng mang nổi mình ốc, lại còn phải bảo vệ cô ấy khắp nơi, quả thật cũng có hơi lực bất tòng tâm, không bằng cứ để cô ấy trực tiếp đối mặt với nó."
***
"Những người giám thị con đã ra tay với con, chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua cho cô ấy. Nếu cô ấy sợ hãi và muốn rời khỏi đây, thì đừng ngăn cản cô ấy, cho cô ấy nhiều tiền hơn một chút, tốt nhất là để cô ấy rời khỏi thành phố này."
Hoắc Kính Đình đang đặt ra một bài toán khó cho Lục Kiều, để cô biết khó mà lui.
Lúc này không biết hai chị em dâu đang nói chuyện gì, mà cười phá lên.
Anh dựa theo tiếng cười nhìn sang chỗ cô.
"Nếu như cô ấy có thể thuận lợi giải quyết vấn đề này, không sợ hãi mà rời đi thì chúng ta sẽ có thêm một người trợ giúp."
"Cô bé này không phải là một đứa trẻ bình thường, mẹ cảm thấy con bé sẽ không đi."
Lục Kiều cười rạng rỡ, bà cụ Hoắc nhìn thấy thì rất thích.
"Mẹ, mẹ tìm cho con vài người hầu đáng tin."
"Con cứ yên tâm, ngày mai mẹ sẽ lựa chọn, chỉ cần con cần mẹ lập tức để bọn họ tới đây."
Hoắc Kính Đình rất tò mò đối với Lục Kiều.
"Cô ấy nói con có ơn với cô ấy, nên cô ấy mới tới giúp con. Con đã nghĩ rất lâu nhưng vẫn không nghĩ ra. Mẹ, trước kia cô ấy làm gì? Cô ấy thật sự ở nông thôn sao?"
"Lần trước con lên cơn sốt, không phải không có người nào chăm sóc sao? Mẹ nói với con là cưới cho con một người vợ, nhưng con không đồng ý. Mẹ không nghe theo ý con, lập tức bàn bạc với bố con. Ban đầu tìm cũng hơi khó, bố con để lão Nhị lấy ra một dự án cần người hợp tác, cái này đã hấp dẫn Lục Kiến. Mẹ điều tra một chút, thì biết được đứa trẻ này rất đáng thương, bố mẹ mất sớm, được bà ngoại nuôi lớn. Lục Kiến là dượng của con bé, nhưng lại không quan tâm đến hai mẹ con này. Khi học trung học, con bé có thành thích rất tốt, chỉ tiếc khoảng thời gian khi thi vào trường đại học bà ngoại con bé bị bệnh, nên phải từ bỏ kỳ thi đại học."