Chương 11

***

Hoắc Tĩnh Văn xin lỗi, cảm thấy món quà này hơi khó lấy ra, nó không đáng tiền, chỉ cần vẽ một bức tranh thật đẹp rồi trang trí lên là xong.

"Đẹp quá!"

Lục Kiều giơ bức tranh lên nhìn trái nhìn phải rồi khen ngợi cô ấy.

"Tiếc quá bây giờ anh không nhìn thấy được, để em giúp anh nhìn thêm mấy lần. Em ấy đã đích thân viết, trang trí, trông rất đẹp, tốt nhất là nên treo ở phòng khách!"

"Thật sao?"

Hoắc Kính Đình có hơi tiếc nuối, lấy tay sờ sờ, đáng tiếc vẫn không thể biết được bức tranh này đẹp tới mức nào.

"Anh đến đây!"

Lục Kiều nắm lấy tay anh.

"Chữ hỷ thứ ba viết theo kiểu chữ Triện, cho nên viết như thế này! Anh không nhìn thấy được thì để em giúp anh cảm nhận viết như thế nào!"

Vừa nói xong cô để anh vươn ngón trỏ ra, di chuyển theo nét vẽ chứ hỷ, viết một chữ hỷ theo kiểu chữ Triện, để anh có thể dễ dàng hình dung chữ đó trông như thế nào ở trong đầu.

Hoắc Tĩnh Văn nhìn mẹ mình, bà cụ Hoắc cũng bật cười.

Hai mẹ con hài lòng một trăm phần trăm với Lục Kiều.

Lục Kiều không coi Hoắc Kính Đình như một người tàn tật, mà để anh cảm nhận thế giới bằng chính đôi tay của mình.

Tại nhà họ Hoắc đầy yêu ma quỷ quái này, yêu ma quỷ quái vây quanh biệt viện, Hoắc Kính Đình có Lục Kiều bên cạnh, chính là có thêm một đôi mắt, một cây quải trượng và một cánh tay.

Khi ngồi xuống ăn cơm, bà cụ Hoắc vẫy tay, để tất cả người phục vụ người làm đi xuống.

Khi cửa phòng ăn đóng lại, bà cụ Hoắc mới bưng chén trà xanh lên, nhìn Lục Kiều với vẻ biết ơn.

"Đứa bé ngoan, mẹ biết con phải chịu nhiều ấm ức. Mẹ không thể cho con một hôn lễ long trọng, mẹ cũng được coi là người xấu, ép con phải cưới Kính Đình. Nói cách khác thì mẹ cũng là người phụ giúp làm điều đó, khiến con chịu ấm ức. Nhưng mẹ xin con, hãy nhìn tình yêu của mẹ dành cho đứa con trai yêu này mà tha thứ cho hành động này của mẹ. Sau này mẹ sẽ coi con như con ruột của mình, con sẽ là một đứa con gái khác của mẹ!"

Nếu bỏ qua bảng hiệu nhà họ Hoắc là một gia đình giàu có, một cô gái xinh đẹp như hoa sao lại có thể bằng lòng lấy một người tàn tật, chưa kể cô ấy còn chưa từng yêu đương, nhắc tới đúng là Lục Kiều phải chịu ấm ức.

Lục Kiều cười cười, xem ra hai anh em Hoắc Kính Đình và Hoắc Tĩnh Văn đều là người đứng đắn, bởi vì bọn họ có một người mẹ tốt.

"Dì, con cũng có suy nghĩ ích kỷ của riêng mình, nếu như lúc này nói lời không tình cảm, thì chính là chúng ta mỗi người đều có được thứ mình cần. Những chuyện đó không tính là chịu ấm ức, mà là con tự nguyện."

"Cho dù là trước đây hay sau này, anh, em thích chị dâu, anh phải đối xử tốt với chị dâu đấy!"

Hoắc Tĩnh Văn ở một bên khoe mẽ, trêu ghẹo.

Hoắc Kính Đình mỉm cười.

"Yêu thương đùm bọc giúp đỡ lẫn nhau, Kính Đình, con phải làm một người chồng đủ tư cách. Cho dù là lúc tốt hay khó khăn, cũng không thể quên Lục Kiều là người ở bên cạnh không rời bỏ con khi con gặp khó khăn nhất. Lục Kiều, con cũng phải tha thứ cho cơ thể hơi bất tiện của nó. Sau này, Kính Đình phải nhờ con rồi!"

"Vâng dì! Con sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt!"

Lục Kiều bày tỏ ý kiến

của mình ngay tại chỗ.

Bà cụ Hoắc nhìn về phía Hoắc Kính Đình, con thì sao?

"Ăn cơm thôi!"

Hoắc Kính Đình không nhìn thấy ánh mắt mong đợi của mẹ và em gái, giục mọi người ăn cơm, trốn tránh đề tài này.

Hoắc Kính Đình tự ăn cơm, không cần người khác đút, thức ăn cho vào trong bát, một tay bưng bát, một tay cầm nĩa. Mặc dù rất chậm nhưng anh ăn rất ưu nhã, chân tay không luống cuống chút nào.

Bà cụ Hoắc ăn chay, nên ăn cũng không nhiều, Hoắc Tĩnh Văn thì trở thành một tay cừ khôi, vừa gắp thức ăn cho anh trai, vừa chăm sóc chị dâu cả mới nhậm chức.

Cô ấy đúng là một cô em chồng tri kỷ, lo lắng Lục Kiều xấu hổ không dám ăn, không ngừng gắp đồ ăn bỏ vào bát.

Lục Kiều không có ấn tượng tốt với nhà họ Hoắc, nhưng lại rất thích cô em chồng và bà mẹ chồng này, đặc biệt là cô em chồng, có cảm giác giống như tìm thấy một người bạn thân.

Sau khi ăn xong thì mọi người trò chuyện tán gẫu, Hoắc Tĩnh Văn và Lục Kiều ở bên cạnh nói chuyện hồi còn nhỏ của mình, bọn họ càng nói chuyện thì lại càng trở nên thân thiết.

"Năm đó bố mẹ chị xảy ra tai nạn xe cộ, bố chị chết tại chỗ, mẹ chị sau khi cố gắng sinh chị ra thì cũng qua đời. Bà ngoại nhờ dì nhỏ nhận nuôi chị, hộ khẩu cũng ở nhà bọn họ, nhưng trên thực tế chị được bà ngoại nuôi lớn!"

Cho nên Lục Kiều đi theo Lục Kiến và mang họ Lục.

"Em có bố cũng giống như không có, chị thấy bố em rồi đúng không? Từ nhỏ tới lớn chỉ cần chuyện có liên quan tới em đều do anh trai em ra mặt."