Chương 1

Trong phòng khách vọng lại tiếng cãi vã ầm ĩ, Lục Kiều liếc mắt nhìn một cái rồi tiếp tục bình thản ăn cơm.

"Chị không chịu gả thay, em chết cho chị coi!"

Lục Lâm bất ngờ lao tới trước mặt cô, vừa gào lên vừa chộp lấy con dao gọt trái cây, giơ lên định rạch tay.

Lục Kiều vẫn không có cảm xúc gì, nhếch môi cười khinh.

Diệp Na ôm chầm lấy con gái, hai mẹ con ôm nhau khóc rống như thể thật sự có chuyện sống chết xảy ra.

Lục Kiến giận dữ xông tới, giơ tay hất bay chén cơm trong tay Lục Kiều.

"Đến nước này rồi mà mày vẫn không chịu đồng ý? Mày định ép chết em mày à?"

Lục Kiều đặt đũa xuống, lạnh lùng ngẩng đầu nhìn thẳng 3 người trước mặt.

"Đừng diễn nữa. Giả lắm. Dao còn chưa rút vỏ thì máu đâu mà chảy?"

Câu nói như bóc trần toàn bộ màn kịch khiến 3 người nhà họ Lục lập tức cứng họng, ngơ ngác nhìn nhau. Lục Kiến bị vạch mặt, thẹn quá hóa giận, chỉ tay vào mặt Lục Kiều.

"Mày không muốn gả cũng phải gả! Không có quyền cãi! Mày mà không đi, tao trói mày lại lôi qua đó!"

Ông ta vừa hết vai ác đen mặt, đến lượt Diệp Na diễn cảnh dịu dàng thuyết phục.

"Kiều Kiều à, chuyện đã đến mức này, cháu thật sự muốn nhìn Lục Lâm chết ngay trước mặt sao? Nó không có phúc, thím xin cháu, coi như vì thím , thay nó gả đi được không?"

Lục Kiều hừ lạnh một tiếng rồi mở miệng:

"Đối phương chỉ đích danh muốn con gái nhà họ Lục. Thím út à, tôi không phải người nhà họ Lục. Cái danh mợ chủ ấy, để lại cho em họ đi ha."

"Nhưng con bé có bạn trai rồi mà? Nó giấu tụi thím đi đính hôn trước, giờ bắt nó chia tay chẳng phải là ép nó vào chỗ chết sao? Cháu không thể thấy chết mà không cứu!"

"Nghe bà nói như thể bà chưa từng thấy chết mà không cứu vậy. Lạ lắm à?"

Lục Kiều mỉa mai, Lục Kiến nổi điên, quát thẳng vào mặt cô.

"Mày đừng quên, mấy năm nay là ai nuôi sống mày với bà ngoại mày? Giờ chuyện đã tới nước này, mày mà không đồng ý thì nhà này tiêu luôn! Tao phá sản, bà mày cũng không còn tiền mua thuốc đâu!"

Diệp Na lập tức phối hợp, dịu giọng ra sức khuyên nhủ:

"Nhà họ Hoắc đang giục lắm rồi. Hôm nay cháu không chịu, mai công ty của chú cháu bị nuốt ngay. Kiều Kiều, thím luôn coi cháu là con ruột. Gả cháu qua đó là vì muốn tốt cho cháu. Người ta là cậu cả, tương lai là chủ nhân nhà họ Hoắc. Cháu gả vào là hưởng phúc cả đời đấy!"

Lục Kiều khẽ hừ một tiếng, giọng đầy châm chọc. Hai vợ chồng này diễn ăn ý thật.

"Đừng nói nghe cho dễ nghe quá. Các người là vì không từ chối nổi điều kiện bên kia, lại không nỡ để con gái ruột chịu khổ, nên mới lôi tôi ra thế thân."

"Cháu đừng không biết điều! Chúng ta rước cháu từ trên núi về, cho cháu cơ hội nhìn đời, tìm một nhà tốt cho cháu gả đi, vậy mà vẫn là chúng ta sai à?"

Lục Kiều bật cười lạnh.

"Dù tôi bị mấy người ép đưa về đây ba ngày trước, nhưng không có nghĩa là tôi không biết gì. Tương lai là chủ nhân nhà họ Hoắc? Trước khi gặp tai nạn xe thì có thể đúng. Còn bây giờ? Một kẻ mù lòa, không thể tự đi lại, bị đá khỏi trung tâm quyền lực, sống co cụm trong biệt viện, lấy cớ dưỡng bệnh để không phải gặp khách. Nói trắng ra, chẳng phải chỉ là người vô dụng được nuôi như đồ bỏ hay sao?"

Cậu cả nhà họ Hoắc, từng là nhân vật nổi bật khiến ai cũng phải ngước nhìn nhưng sau vụ tai nạn kinh hoàng, cuộc đời anh rơi thẳng xuống đáy vực. Mắt mù chân không đi được, quyền lực không còn, sống một mình trong góc khuất của gia tộc. Ông cụ Hoắc vì thương con trai trưởng nên mới muốn tìm cho anh một người vợ làm bạn.

Những nhà danh giá từng xứng đôi đều lần lượt từ chối. Chỉ còn nhà họ Lục khao khát trèo cao là chen vào gật đầu.

Lục Kiến tiếc con gái ruột, nên đẩy cô ra làm vật hi sinh.

Ngay từ đầu cô đã từ chối. Thế là 3 người họ bắt đầu dựng trò diễn kịch suốt 3 ngày, và hôm nay là màn cao trào "lấy mạng ra uy hϊếp".

"Mày đừng quên, cha mẹ mày mất rồi, ai là người đã nuôi mày lớn lên?"

"Bà ngoại tôi!"

Lục Kiến bật cười lạnh.

"Vậy giờ mày không muốn bà mày được ghép thận sao?"

Câu nói này đánh đúng vào điểm yếu của Lục Kiều.

Bà cô bị suy thận nặng. Tuy có thể lọc máu duy trì, nhưng nếu được ghép thận thì sẽ tốt hơn rất nhiều.

Lục Kiều đưa tay bấm ngón tay nhẩm tính.

Bộ dáng nửa thần bí, nửa lạnh lùng ấy khiến Lục Kiến nhìn mà chướng mắt.

Con gái mới ngoài 20, không lo học hành làm ăn, lại đi học bói toán xem quẻ. Trong mắt ông ta như vậy là điên khùng, vô cảm, không giống người thường.

Gần đủ rồi. Đẩy nhà họ Lục tới đường cùng, cô mới dễ ra điều kiện.

Cô gật đầu, bình thản mở miệng:

"Tôi có điều kiện."

"Nói đi!"

Chỉ cần cô chịu gả, điều kiện gì cũng chấp nhận.

"Chi phí ghép thận cho bà tôi, ông chuyển khoản ngay lập tức!"