Chương 34

Còn nữ minh tinh mà Vưu Nguyện và mọi người sẽ chụp ảnh lần này là tiểu hoa đán tuyến một mới nổi trong năm nay, Sơn Đới.

Độ nổi tiếng của Sơn Đới trong hai ba năm qua không hề nhỏ, nhưng vẫn còn thiếu một chút nữa mới bùng nổ, cho đến nửa đầu năm nay, nhờ một bộ phim cổ trang thần tượng mà cô nhanh chóng nổi tiếng, thu hút được một lượng lớn người hâm mộ, số lượng hợp đồng quảng cáo trong mấy tháng gần đây cũng không ngừng tăng lên, từ đó gia nhập hàng ngũ tiểu hoa đán tuyến một.

Nhưng mấy tháng qua cô ấy đều đang bận rộn quay phim, đây là hoạt động công khai đầu tiên cô ấy tham gia sau khi bộ phim mới đóng máy, công ty quản lý rất coi trọng hoạt động lần này, đưa ra mức giá rất hậu hĩnh cho studio Phù Tang.

Chỉ là chụp ảnh cho nữ minh tinh không hề đơn giản, đặc biệt là trong những dịp như thế này.

Phải trao đổi kỹ lưỡng về phong cách, chủ đề, chi tiết chụp ảnh, đảm bảo ý tưởng của hai bên thống nhất, không xảy ra sai sót, cũng như là chụp trong nhà hay ngoài trời, góc độ nào của đối phương là đẹp nhất, còn phải tôn trọng thói quen tư thế và ý kiến của đối phương, nhịp độ chụp ảnh cũng cần phía Loan Minh Tuệ nắm bắt, không thể để người ta mệt mỏi, lộ ra vẻ mệt mỏi...

Vân vân.

Studio sẽ tung ảnh trước khi sự kiện bắt đầu, yêu cầu của công ty quản lý rất cao, muốn bộ ảnh này phải nổi bật nhất trong số các minh tinh, để cư dân mạng hóng hớt có sự mong đợi cao nhất đối với sự xuất hiện của Sơn Đới.

Dưới yêu cầu cao như vậy, đến mười một giờ đêm chủ nhật, Vưu Nguyện mới về đến khách sạn.

Chiều hôm qua sau khi đáp xuống Hải Thành, mọi việc đúng như đã nói là rất bận rộn, trước tiên là hai bên nhóm làm việc trực tiếp trao đổi xác nhận phương án, sau đó là tối hôm qua ngủ chưa được sáu tiếng, sáng nay trời còn chưa sáng cả nhóm đã dậy đi khảo sát địa điểm, tìm địa điểm chụp ảnh bình minh đẹp nhất.

Nhiệt độ ở Hải Thành thấp hơn Vân Thành vài độ, gió ở đây lớn hơn, không khí cũng ẩm ướt hơn.

Trùng hợp là lại có nắng.

Chỉ là Vưu Nguyện không chịu được lạnh, quấn mình kín mít hơn cả lúc ở Vân Thành, khẩu trang ngoài lúc ăn cơm ra thì hầu như không tháo xuống, chỉ để lộ đôi mắt.

Và lúc này, ý cười trong đôi mắt ấy hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi.

Cô gục trên ghế sofa, thở dài nhìn Úc Lăng Sương ở đầu dây bên kia: “Tớ nghi ngờ mình bị ai đó đánh lén, nhưng không biết là ai, bây giờ toàn thân đau nhức.”

Úc Lăng Sương dựa vào đầu giường, ánh đèn màu ấm áp hắt lên khuôn mặt, khiến cả người cô trông rất dịu dàng: “Đã nhận được ám chỉ rồi.”

“Ám chỉ gì?” Vưu Nguyện không hiểu.

“Sao vậy?” Úc Lăng Sương nhướn mày, lười biếng hỏi: “Ý cậu chẳng lẽ không phải là muốn tớ mát-xa cho cậu sao? Vậy thì tớ…”

Cô cố tình kéo dài giọng, người đối diện quả nhiên mắc câu: “Vậy thì cậu mát-xa cho tớ đi, dù sao ngày kia tớ cũng về rồi.”

“Ừ.” Úc Lăng Sương liếc nhìn đồng hồ, khẽ mở môi: “Đừng chần chừ nữa, Tiểu Nguyện, đi tắm rồi ngủ đi, mai cậu còn phải dậy sớm.”

“Khổ quá, tắm thôi mà cũng phải tự tắm sao?” Vưu Nguyện cụp mắt, buột miệng: “Nếu cậu ở đây, tớ sẽ bảo cậu tắm cho tớ rồi.”

Vừa dứt lời, người trong màn hình liền biến mất, camera còn chuyển hướng, một mảnh tối đen.

Nhưng lại truyền đến tiếng ho dữ dội.