Chương 21

Lần đó, Thôi Minh Yên vẫn là thiên nga trắng muốt trên sân khấu, còn anh vẫn như mọi khi, xem đến rơi nước mắt.

Trên sân khấu, con thiên nga hấp hối giãy giụa, phản chiếu nỗi hèn mọn trong nàng. Nàng chỉ là một kẻ yếu đuối không dám phản kháng, cam chịu trước thực tại xấu xa, cuối cùng tan biến giữa biển người.

Nàng cũng rơi nước mắt, nhưng nước mắt nàng khác với nước mắt của anh.

Một bên là ô uế, nặng nề. Một bên vẫn giữ nguyên những ảo tưởng ngây thơ.

Buổi diễn kết thúc trong tràng pháo tay vang dội, Thôi Ngọc kéo anh nhanh chóng rời đi.

Dọc đường không ai nói gì, lên máy bay liền ngủ thϊếp đi.

Khi trở lại biệt thự đã là hai giờ sáng. Cô kiệt sức mở cửa, anh khẽ nói: “Lão Thôi, xin lỗi.”

Cô ngạc nhiên quay đầu nhìn.

Anh đứng nép mình trong bóng tối bên cầu thang: “Tôi biết ép cậu là không đúng, cậu cũng chẳng vui vẻ gì, thế mà vẫn kéo cậu đi cùng. Tôi sợ cậu không có ở đó, tôi sẽ không giữ được bình tĩnh mà lao thẳng lên sân khấu. Tôi sợ mình làm hỏng mất… Cô nhỏ tốt đẹp như vậy, không thể để tôi liên lụy…”

Thôi Ngọc lắc đầu: “Không cần xin lỗi.”

Người nhà của anh đã trả một cái giá quá lớn cho sự bồng bột này rồi.

Cô không muốn nghe thêm lời nào nữa, liền bước vào phòng, đóng cửa lại thật mạnh.

Năm đó, kết thúc kỳ thi, cô vọt lên đứng thứ 28 trong bảng xếp hạng, Lý Uyển và Thôi Minh Sinh vui mừng khôn xiết, thưởng cho cô một khoản tiền lì xì chưa từng có.

Chuyện duy nhất đáng để vui, là khi Thôi Minh Yên nghe kể về màn hiểu lầm này, chị ấy chỉ nhíu mày: "Cái tên nhóc đó à? Sao chị có thể thích một đứa trẻ con như vậy được?”

“Cứ dẫn cậu ta đến gặp chị đi, chị đảm bảo sẽ khiến cậu ta tỉnh mộng.” Chị ấy cười ngọt ngào như một thiên sứ.

...

Ở tuổi gần 30, Thôi Ngọc không còn giận dỗi với chính mình như hồi 18. Cô không còn đứng trơ trọi giữa trời tuyết quá lâu nữa, mà chạy ngay đến tìm Chung Dũng, ngồi lên xe cho ấm.

Chung Dũng hạ tấm ngăn xuống, quay lại trò chuyện với cô.

“Cô đi cũng gấp quá.” Anh ấy nói.

“Cũng không hẳn.” Cô đáp: “Mọi người chẳng phải đều phối hợp rất tốt sao.”

Thực ra, cô đã chuẩn bị rời đi từ vài tháng trước. Các công việc của quản lí đều đã được giao lại cho Lý Hi, mọi việc lớn nhỏ cũng được phân cho các quản lý cấp dưới. Một số khoản phí liên quan đến chỗ ở cũng đã thanh toán trước cho Dũng ca. Hợp tác suốt sáu năm, ai nấy đều ăn ý với nhau. Không ít lần, Lý Hi mơ hồ dò hỏi, “Bây giờ giao lại nhanh gọn như thế, lúc trước còn tranh với tôi quyết liệt làm gì? Chẳng lẽ cô không muốn làm nữa?”

Cô chỉ ừ một tiếng.

Nghĩ đến đây, cô cất lời: “Anh ta không tinh tế đến vậy đâu. Nếu muốn tìm tôi, chắc cũng mò mẫm lung tung, không nhanh đến thế. Có phải Lý Hi bán đứng tôi không?”

Dũng ca bật cười: “Tôi không biết.”

“Không biết? Bớt giả vờ đi, chẳng có chút nghĩa khí gì cả.” Thôi Ngọc nhìn khuôn mặt chữ điền đầy vẻ chân thành của anh ấy, nghiêng người tới trước.

“Dũng ca, nói thật đi, mấy người đã để mắt đến tôi bao lâu rồi? Dù có muốn tìm tôi, cũng không đến mức đến tận sáng sớm chứ?”

“Lão Thôi, tôi chỉ phụ trách an toàn của ông chủ, chuyện khác tôi không quan tâm.”

Cô cạn lời. Trông thì khờ khạo, nhưng thực ra khôn ngoan đến đáng sợ. Nghĩ một lúc, cô thở dài: “Dũng ca, tôi sắp 30 rồi.”

Từ 18 đến 29 tuổi, suốt 12 năm, có hơn 4000 ngày đêm trôi qua, đâu phải chuyện đơn giản.

Một người phụ nữ, cuộc đời có được mấy lần 12 năm.

Đã đến lúc nên kết thúc cho trọn vẹn.

Chung Dũng gật đầu: “Ông chủ đến rồi.”

Tấm ngăn lại một lần nữa được nâng lên.

Anh bước lên xe tay không, người mang theo hơi lạnh buốt. Nhìn thấy cô co mình trong áo khoác của anh, khuôn mặt lạnh lùng cũng dịu đi đôi chút. Anh vươn tay kéo cổ áo giúp cô. Không biết vì sao, cô càng né tránh, anh lại càng nhớ đến cảm giác mơ hồ đêm đó. Cảm giác ấy ngày càng rõ ràng, khiến anh bất giác lại muốn đến gần hơn. Anh nghiêng người về phía cô: “Đói chưa? Đi ăn cơm nhé.”

Thôi Ngọc không muốn ngồi gần anh quá, liền đẩy tay anh ra.

“Tùy anh.”

May mà không mang theo kẹo dỗ dành.

Ăn thì ăn nhanh lên, ăn sớm rồi ai về nhà nấy.

Anh biết cô đang sốt ruột muốn đi gặp gã đàn ông tên Chu Địch kia, cảm thấy không vui chút nào, bèn nói với tài xế:

“Dũng ca, lái xe đến Nam Sơn.”

Cô nghiêng đầu nhìn anh ý muốn nói anh cố ý sao?

Nam Sơn và chỗ hẹn của cô nằm ở hai phía đối lập của thành phố. Một nơi ở phía nam, một nơi ở phía bắc. Đi hết thành phố ít nhất cũng phải mất một tiếng đồng hồ.

Chạy xa như vậy chỉ để ăn cơm? Ăn xong rồi quay lại? Chắc chắn phải quá hai giờ.

“Nóng ruột à?” Anh hỏi.

Thôi Ngọc không trả lời.

“Tết nhất, không về nhà với chú và dì, lại vội vàng đi gặp ai thế?” Anh cúi mắt xuống: “Vừa rồi có liếc mắt một cái, là tên Chu Địch, đúng không?”

“Người ở đâu? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Tìm anh ta có chuyện gì? Nếu là việc khó, em nói đi, tôi có thể giúp em làm.” Anh đạp nhẹ lên tấm ngăn.

“Dũng ca, lái xe đi.”

Xe khởi động.

Thôi Ngọc nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không muốn trả lời.

Anh càng ghé sát hơn, mặt gần như chạm vào cô: “Còn chuyện gì mà tôi chưa biết sao?”

“Nói thật thì, bây giờ trên mặt em có da có thịt hơn trước, nhưng ôm vẫn thấy thoải mái lắm.” Anh vòng tay ôm cô, cười cười: “Đừng giận nữa được không? Em đã làm quản gia cho tôi lâu vậy rồi, giờ lại để người khác thay thế là thế nào? Tôi lại phải phí công dạy dỗ nữa sao? Nếu không thì em thăng cấp luôn đi? Hai đứa mình cứ thế mà yêu cả đời — ”

“Đừng chạm vào tôi.” Cô nghiêng người tránh, giọng lạnh nhạt: “Tránh xa tôi ra một chút.”

“Đừng lạnh lùng như thế được không? Dù tôi có làm gì sai, em nói đi, những gì tôi có thể sửa, tôi sẽ sửa hết.”

Sửa? Tính xấu không đổi mà cứ nói sửa?

“Buông tôi ra.” Cô nhìn chằm chằm bàn tay anh đang đặt trên ngực mình. Tên này là đang giở trò sao?

Anh có chút tiếc nuối, nhưng thấy cô không tin mình, lại chẳng buồn nhìn mình, trong lòng cũng có chút hụt hẫng. Bao năm nay, anh và cô kề vai sát cánh, niềm vui cũng từ đó mà có. Đa phần là anh xông lên trước, còn cô lặng lẽ dọn dẹp phía sau. Thỉnh thoảng thấy không khí quá mức căng thẳng, anh lại chọc ghẹo cô một chút. Cô vốn không chịu nổi kiểu trêu đùa đó, bị chọc sẽ giận dỗi, không thì mắng anh một trận, hoặc cùng lắm là đánh một cái. Tuyệt đối sẽ không giống bây giờ, lặng như mặt hồ không gợn sóng.

Anh cảm thấy hụt hẫng. Nhìn lọn tóc rơi lòa xòa bên tai cô, bỗng dưng thấy đáng yêu. Lúc buông tay, tiện thể nhéo nhẹ một cái, mềm mại vô cùng.

Cô thoáng sững sờ, mặt đỏ bừng, co người lại gần cửa xe.

Anh bất giác vui vẻ khi phát hiện điểm nhạy cảm của cô, theo bản năng muốn trêu thêm đôi câu đùa bỡn. Nhưng rồi chợt nhận ra hành động đó quá mức thân mật, mà phía trước còn có một cái “bóng đèn” to tướng, thế là anh giả vờ chỉnh giọng nghiêm túc.

“Tôi bỏ ra rồi, đừng giận nữa. Lão Thôi, em hiểu mà, tôi luôn bảo vệ cho em. Giống như hồi tiệc liên hoan khi đó — ”

Tim cô nhói lên, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh, ánh mắt vốn dĩ còn cố duy trì bình tĩnh bỗng lóe lên tia căm hận.

Anh cứng đờ giữa chừng, lòng cũng lạnh theo.

Anh cứ nghĩ mình đang dỗ dành cô, nào ngờ chỉ khiến cô vỡ mộng lần nữa.

Mẹ kiếp, lại vô tình chạm vào vết sẹo của cô rồi sao?

Cuộc đời này của anh, sao đi đến đâu cũng toàn dẫm phải mìn thế này?