Chương 19

Sau tiếng gầm trời long đất lở là âm thanh nặng nề của vật rơi xuống sàn, vọng từ tầng ba xuống tận tầng một.

Cô giáo Tần đang trong bếp chuẩn bị bữa ăn kiêng cho Hạ Hàm, còn Hạ Hàm và Nguyên Thư Vân đang ngồi trong phòng ăn trò chuyện, bên cạnh Triệu Tử Minh thì nghịch một món đồ chơi cơ khí. Cả bọn đều giật mình vì tiếng động, đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên cầu thang. Chưa đầy một phút sau, Thôi Ngọc mặt mày bực bội lao xuống, chạy thẳng vào bếp lấy một ly nước lạnh, vừa lầm bầm vừa uống.

“Đồ điên, bệnh thần kinh, tên khốn nạn — ” Cô đập mạnh ly nước xuống bàn, bực bội quay sang cả bọn mà rống lên: “Cái tính của Phòng Bạch Lâm như thế, sao các cậu chịu đựng nổi?”

“Cậu thấy ai chịu đựng cậu ta chưa?” Nguyên Thư Vân lạnh lùng đáp.

“Đúng vậy, từ bao giờ có cái ảo giác đó thế?” Triệu Tử Minh cũng chẳng khách sáo mà bồi thêm.

Chỉ có Hạ Hàm là liếc cô một cái, hừ nhạt: “Đáng đời, ai bảo cậu dâng Thôi Minh Yên cho cậu ấy làm gì, hối hận rồi chứ gì?”

Lúc trước chẳng phải cũng mong chờ lắm sao? Bị cho ăn cú lừa một lần là có thể lập tức tỉnh táo lại à?

Thôi Ngọc còn chưa kịp hết giận thì đã thấy Phòng Bạch Lâm xuất hiện ngay sau lưng. Trên thái dương anh có một vết xước nhỏ, nhưng vẫn cười cợt nhả, nháy mắt diễn trò: “Lão Thôi, ném đã tay chưa? Hết giận chưa? Nếu cậu vẫn chưa nguôi thì cứ ném tôi thêm hai cái nữa cũng được. Nếu cậu thấy không còn vấn đề gì, vậy tôi đặt vé máy bay nhé?”

Cô liếc qua con dao gọt hoa quả sáng loáng trong tay cô giáo Tần, trong lòng bỗng dâng lên ý nghĩ muốn cướp lấy mà chém cho tên kia vài nhát. Đáng tiếc là cô giáo Tần cũng tinh ý, lập tức lùi về phía sau.

“Biến đi, muốn đi thì tự mà đi.”

Lẽ ra chuyện đến đây là kết thúc. Nhưng chủ nhật tuần đó, bà Bạch lại bất ngờ lái xe đến dưới nhà Thôi Ngọc, hẹn cô xuống nói chuyện.

Lúc đó, cô đang ngồi xem Thôi Minh Sinh thưởng thức một con dấu nhỏ làm từ ngọc cũ thì nhận được điện thoại, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Từ khi chuyển đến biệt thự nhà Phòng Bạch Lâm học cùng, bà Bạch vẫn duy trì tần suất đến thăm con trai mỗi tháng một lần, cũng giống như những vị phụ huynh khác. Đôi khi, bọn trẻ còn bị đưa đi tham gia các kỳ thi du học hay phỏng vấn gì đó, nhiều khi không gặp được. Thường thì, nếu có việc gì, người đến đón chúng sẽ là thân thích hoặc bạn bè của gia đình.

Nhưng bà Bạch đích thân hạ mình đến tận nơi thế này thì hiếm lắm.

Không biết là có chuyện gì.

Thấy cô do dự, Thôi Minh Sinh giục: “Mau xuống đi, đừng để bà ấy đợi lâu.”

“Không phải chứ, nếu có chuyện thì mẹ con nói lại là được mà?” Cô vẫn thấy lấn cấn.

“Mẹ con lại đi công tác rồi, bà ấy cảm thấy nói chuyện trực tiếp với con sẽ tiện hơn. Mau đi đi — ”

Thôi Ngọc đành xuống lầu.

Chiếc siêu xe của bà Bạch đỗ xa xa ngoài cổng khu chung cư. Bà ấy không mang theo tài xế hay trợ lý, tự mình lái xe đến, cười tươi mở cửa ghế phụ, mời cô vào.

Cô hơi bồn chồn, nhưng vẫn bước lên xe, lễ phép chào một tiếng: “Chào dì ạ.”

“Ôi.” Bà Bạch dịu dàng đáp, mỉm cười: “Tiểu Ngọc càng lớn càng ra dáng thiếu nữ rồi đấy.”

Không duyên cớ khen một câu.

“Khó lắm mới có một ngày nghỉ mà còn làm phiền cháu, thật ngại quá.” Bà lại xin lỗi: “Nhưng dì cũng hết cách nên mới đến tìm cháu, hy vọng cháu thông cảm.”

Cô nghi hoặc nhìn bà, vẫn chưa hiểu đã xảy ra chuyện gì.

“Dì và mẹ cháu học chung đại học, từ lâu đã có quan hệ tốt. Suốt bao nhiêu năm qua cũng chưa từng có mâu thuẫn gì. Dì rất tin tưởng mẹ cháu, mà mẹ cháu cũng không phải người nhỏ nhen, so với bạn bè bình thường thì còn đáng quý hơn.”

Thôi Ngọc không bình luận gì. Lý Uyển nhận lương từ bà Bạch, dĩ nhiên không thể có bất cứ phàn nàn nào.

“Trước đây dì đã nghe mẹ cháu nói, cháu học giỏi, rất tự giác và có tính tự chủ cao. Còn thằng nhóc nhà dì thì không được vậy, vừa tùy hứng vừa ham chơi, chẳng ai quản nổi. Bạn bè của nó thì hùa theo, chẳng khác gì mấy đứa nhóc hợp tác đối phó người lớn. Dì thật sự hết cách, ban đầu đã nhờ mẹ cháu giúp đỡ, định đưa cháu qua học chung, hy vọng cháu có thể ảnh hưởng đến nó, giúp nó ngoan hơn một chút. Nhưng mẹ cháu từ chối rất nhiều lần, nói rằng cháu còn nhỏ, chưa định hình tính cách, sợ tâm lý bị ảnh hưởng.”

“Sau cùng, thật sự không năn nỉ nổi nữa, dì mới nhờ mẹ cháu chuyển trường cho cháu qua đây. Chuyện này, thật lòng dì rất có lỗi với cháu.” Bà Bạch chân thành nói.

Thôi Ngọc có chút sợ hãi, vội vàng xua tay: “Dì ơi, dì khách sáo quá rồi. Cháu bây giờ cũng đã quen với môi trường bên này rất tốt mà.”

“Dì biết giờ sắp đến kỳ thi, chắc chắn là không tiện. Nhưng tính nó là vậy, nếu không thỏa mãn thì kiểu gì cũng làm chuyện còn tệ hơn. Xem như dì xin con, đi với nó một chuyến được không? Chỉ là một buổi biểu diễn, chỉ mất nửa ngày thôi, dì sẽ bù đắp cho con.”

Cô cắn môi, trong đầu rối bời. Ngay cả cô giáo Tần vốn là người quản lý sinh hoạt hằng ngày, cũng để ý đến chuyện này và báo lại.

“Ba con bây giờ chủ yếu dưỡng bệnh, mẹ con mỗi ngày bị dì giao công việc phải đi khắp nơi, bận tối mắt. Chuyện này nhỏ thôi, nếu nói với mẹ con, chắc chắn bà ấy sẽ giúp ngay. Nhưng dì nghĩ con đã trưởng thành rồi, không nên làm trái ý con, cũng không muốn mẹ con quá vất vả. Dì trực tiếp đến tìm con, hy vọng con tự đưa ra quyết định, đừng để mẹ con phải lo lắng, được không?”

“Bạch Lâm thích gì cũng chỉ hứng thú được một thời gian, qua giai đoạn này là ổn thôi. Trước tiên cứ chiều nó một chút, xong việc dì sẽ dạy dỗ nó sau.” Bà ấy thở dài: “Dạo này quan hệ cha con bọn họ căng thẳng lắm, nếu cứ tiếp tục cứng rắn như thế, ba nó có khi lại nghĩ chuyện không đâu. Trước hết cứ để Bạch Lâm mềm lòng, dỗ cho nó tập trung vào việc học, đến Tết mà có bảng điểm đẹp đưa ra, cũng dễ nói chuyện với ba nó hơn, đúng không?”

“Con lớn rồi, cũng nên san sẻ với ba mẹ một chút, có phải không?”

“Bạch Lâm tính tình ngang bướng, rất ghét người lớn can thiệp vào chuyện của nó, con đừng nói là dì đến tìm con nhé. Dì biết con là cô gái hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không làm dì thất vọng, đúng không?”

Ngoài câu “Để con nghĩ lại” ra, Thôi Ngọc không nói nổi lời từ chối nào khác.

Rất nhiều năm sau, cô chỉ nhớ ánh mắt của cô giáo Tần khi nhìn cô hôm đó có chút áy náy, lại không được tự nhiên lắm. Còn hôm ấy, gió rất lớn, tuyết cũng rơi dày, lạnh đến thấu xương.