Thôi Ngọc đứng đợi vài phút trước cửa tiệm, đến khi cái lạnh và bầu không khí trong lành dần ép bớt cảm giác buồn nôn mạnh mẽ kia xuống. Nhưng vẫn còn một mùi vị ngọt ngấy mơ hồ, cảm giác ghê tởm như muốn trỗi dậy, cô vội vã rời đi.
Bên ngoài vẫn quá lạnh, dù có áo khoác của Đại Phòng che chắn nhưng ngón chân vẫn tê cứng.
Tuyết rơi mỗi lúc một dày, lặng lẽ bao trùm cả không gian, mang theo hơi lạnh thấm sâu vào da thịt, giống như mùa đông năm cô mười tám tuổi.
Sau khi gặp Thôi Minh Yên trong phòng luyện tập, nhiệt tình của Đại Phòng không những không giảm mà còn bùng lên mãnh liệt hơn. Đồng thời, anh hoàn toàn kéo Thôi Ngọc vào nhóm năm người, lại một lần nữa nhìn cô bằng ánh mắt của kẻ trượng nghĩa, hơn nữa còn bắt đầu dùng tiền để giải quyết mọi chuyện.
Theo lời anh nói, có thể anh không có ưu điểm gì hơn người khác, nhưng anh có tiền và không hề keo kiệt. Nếu Thôi Ngọc đã chủ động thể hiện thiện ý trước, vậy thì với tư cách là một thiếu gia, anh cũng không thể quá bủn xỉn mà không có chút hồi đáp nào.
Ngôi trường này quản lý rất nghiêm, học sinh hằng ngày đều phải mặc đồng phục, nam nữ sinh có ý muốn làm đẹp chỉ có thể thể hiện qua kiểu tóc, đồng hồ, giày dép, cặp sách hoặc vài món đồ dùng học tập. Thôi Ngọc ngày nào cũng mặc đồng phục, tóc buộc đuôi ngựa đơn giản, trên người không có bất cứ món trang sức nào, mà có muốn mua cũng chẳng có tiền.
Sau khi quan sát vài ngày, Đại Phòng liền chạy đi tìm Hạ Hàm, nhờ cô ấy liệt kê danh sách đồ dùng hàng ngày và nhãn hiệu thường dùng. Hạ Hàm tưởng rằng anh từ bỏ việc theo đuổi Thôi Minh Yên do không đạt mục tiêu trong kỳ thi tháng, giờ lại quay sang muốn lấy lòng mình, nên rất vui vẻ mà đưa cho.
Kết quả, chưa đầy nửa tháng sau, đến sinh nhật tháng Chạp của Thôi Ngọc, hàng loạt kiện hàng chuyển phát nhanh từ khắp nơi trên thế giới liên tục gửi đến tay cô giáo Tần. Mỗi đơn hàng đều có hai phần, một trong số đó là dành cho Thôi Ngọc.
Cô ôm mấy món đồ xa xỉ mà bản thân chưa từng thấy qua, mặt mày đầy vẻ mơ hồ.
“Cậu ta định làm gì vậy?” Cô hỏi Triệu Tử Minh.
Triệu Tử Minh nhún vai: “Bị bệnh thần kinh ư?”
Nguyên Thư Vân vừa đọc sách vừa nói: “Chắc chắn là có mục đích gì đó.”
“Muốn đòi hỏi gì ở tôi?” Thôi Ngọc nghĩ mãi, cũng chỉ có thể liên hệ đến chuyện của Thôi Minh Yên. Nhưng cả hai đã thống nhất là chờ thành tích ngang nhau rồi mới tiến triển tiếp, vậy rốt cuộc anh muốn làm gì đây?
“Tôi không cần.” Cô cắn răng: “Không mang ra ngoài được.”
Đại Phòng lại bất ngờ nhảy ra: “Cầm lấy đi, thiếu gia ban thưởng cho cậu đấy. Làm việc cho thiếu gia đều có phần, cũng không phải cái gì quá xa xỉ, chỉ là giá thị trường thôi — ”
Chính câu nói này đã gây họa. Vì Hạ Hàm cũng đứng cạnh đó, nhưng nãy giờ vẫn không lên tiếng. Vị tiểu thư kiêu ngạo này vốn có chút cảm tình khó hiểu với anh trong độ tuổi dậy thì, kết quả là món quà mà cô ấy thuận tiện giúp chuyển lại bị nói thành “ban thưởng khi làm việc cho thiếu gia.”
Gương mặt Hạ Hàm tái mét, cô ấy đứng bật dậy, vơ hết mấy món quà đó ném thẳng vào mặt Đại Phòng, rồi tức giận bỏ đi.
Hạ Hàm vừa đi, Đại Phòng lập tức hất đống đồ chắn trước mặt sang một bên, kéo Nguyên Thư Vân lại: “Lão Nguyên, mau đuổi theo đi, ông đây vừa tạo cơ hội tốt cho cậu đấy. Thừa nước đυ.c thả câu đi — ”
Triệu Tử Minh cũng gật đầu: “Đúng đúng đúng, mau đi, bằng không lát nữa lại khóc đấy.”
Thôi Ngọc nhìn Đại Phòng, rồi lại nhìn Triệu Tử Minh đang hả hê hóng chuyện, cuối cùng ánh mắt dõi theo bóng dáng Nguyên Thư Vân chạy đi. Nâng người ta lên cao rồi để họ ngã xuống đất như rác rưởi bị giẫm đạp, chẳng có gì thú vị cả.
Cô cũng chẳng buồn nhìn đống quà kia, lập tức về phòng.
Nhưng Đại Phòng làm gì có chuyện dừng lại dễ dàng như thế, anh liên tục thay đổi chiêu trò.
Lịch diễn của đoàn vũ đạo Thôi Minh Yên cùng thời gian biểu đều được công khai trên mạng, vé vào cửa của những buổi diễn quan trọng đều được bán trước nửa năm. Giá vé trung bình cũng vài trăm, chỗ ngồi tốt hơn thì lên đến hơn một ngàn vạn, với anh mà nói chỉ là một chút thành ý mà thôi.
Anh mua liền một lúc hai chỗ ngồi.
“Lão Thôi, tôi đã nghiên cứu kỹ thời gian mấy buổi diễn này rồi, đều diễn ra vào tối thứ bảy. Chúng ta có thể xuất phát vào trưa thứ bảy, xem xong thì bắt chuyến bay đêm về, không trễ nải chút nào.” Đại Phòng háo hức nhìn cô.
Thôi Ngọc tránh sang một bên, tiếp tục học từ vựng, hoàn toàn không để ý đến anh.
“Tin tôi đi, tôi nói được làm được.” Anh bám theo, tiếp tục thuyết phục.
Cô cố nhịn không trợn mắt, vừa bị làm phiền hai lần, mới học thuộc được mấy từ đơn lại quên sạch.
“Trước đó chúng ta đã thỏa thuận là chờ điểm số ngang nhau thì tôi mới dẫn cậu đi gặp chị ấy, nhưng chuyện xem biểu diễn thì đâu có gì mâu thuẫn. Tôi dẫn cậu đi xem, một là để ủng hộ sự nghiệp của cô nhỏ, hai là để nuôi dưỡng tình yêu nghệ thuật, ba là cậu có thể giám sát tôi, đảm bảo tôi tuyệt đối không tự ý quấy rầy cô nhỏ. Tôi muốn thay đổi bản thân thật tốt rồi mới đến gặp chị ấy, đúng không? Thêm nữa, cậu không thấy dạo gần đây tôi rất có khí chất nghệ thuật sao?”
Anh tự luyến vuốt vuốt tóc, nói: “Mấy món quà trước cậu không thích, vậy đổi thứ khác nhé? Cậu muốn gì, tôi đều mua.”
Đúng là vô liêm sỉ đến mức dùng tiền để mua chuộc người khác.
Thôi Ngọc không muốn nổi giận, bao lần tự nhắc nhở rằng anh là con trai của bà chủ mẹ mình, phải giữ phép lịch sự. Nhưng cái người này thật sự quá mặt dày, không chỉ không có chút hình tượng, mà còn rất dai dẳng.
Cô lườm anh, trừng thật lâu, mong rằng anh có thể biết điều mà thu liễm lại.
Phòng Bạch Lâm mà biết thu liễm thì đã không phải là Phòng Bạch Lâm nữa, chỉ có thể ngày càng quá đáng hơn.
“Vừa hay rơi vào ngay sau Nguyên Đán, mấy ngày trước đó là kỳ thi cuối kỳ. Trường học sẽ nghỉ, cậu tin tôi đi — ”
Ha ha, kỳ thi cuối học kỳ lớp 12 quan trọng chỉ sau mấy kỳ thi thử của học kỳ hai, mà anh lại định lừa cô trốn đi chơi? Thôi Ngọc tức đến nổ đom đóm mắt, không nói hai lời, vớ ngay quyển từ điển Oxford bên cạnh ném thẳng qua.
“Tin cái đầu cậu ấy!” Cô hét lên: “Phòng Bạch Lâm, cậu còn dám đến làm phiền tôi nữa thì cứ chờ mà biết tay tôi!”