Anh vội vã bước vào cửa hàng, bỏ lại Tiểu Đường đang thấp thỏm không yên, vừa bị gọi đến mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào. Nhìn anh quay lại, Tiểu Đường như chờ tuyên án tử, mặt đầy tuyệt vọng. Nhưng lúc này anh đâu còn tâm trí lo xem người khác nghĩ gì, chỉ nhanh chóng đi vào khu sản xuất phía sau, bật điện thoại lên.
Tiểu Đường lặng lẽ đứng bên cạnh cửa, chờ đợi số phận phán quyết.
“Alo — ” Anh bắt máy.
“Vừa cúp máy xong mà sao tôi cứ thấy sai sai nhỉ?” Giọng Âu Dương Bắc đầy ý cười: “Suy nghĩ một lát mới nhận ra, có phải cậu còn chưa làm rõ chuyện vì sao lại muốn tìm Thôi Ngọc quay về không?”
“Làm rõ rồi.”
“Vậy mà còn nói mấy lời như thế? Một cô gái thích cậu nhiều năm, đến khi hết hy vọng bỏ đi rồi, bỗng dưng bị tặng một cái danh phận bạn gái, thì vui nổi không? Giờ giả dụ khác nhé, cậu theo đuổi Thôi Minh Yên bao nhiêu năm trời, cuối cùng hết hy vọng, cô ấy lại chạy tới nói: ‘Nhìn cậu theo đuổi cũng không tệ, cho cậu một suất dự bị nhé.’ Cậu có tức không? Mẹ nó, chắc cậu phải xé tim cô ấy ra quá?”
“Cô ấy sẽ không — ”
“Vậy cậu sẽ?”
Anh nghẹn lời: “Tôi chỉ là — "
“Đừng có ‘chỉ là’ gì hết. Nói chung, người như Thôi Ngọc chắc chắn đã nhìn thấu cậu từ lâu rồi. Với tình huống này, cậu làm gì cũng khó mà suôn sẻ.”
Chuẩn như thầy bói, nói phát nào trúng phát đó.
Anh vò đầu bứt tóc: “Vậy cậu nói xem phải làm thế nào? Trước đó bảo không được đưa cô ấy đến bất cứ nơi nào liên quan đến Thôi Minh Yên, thế nên tôi mới dẫn cô ấy đến con phố này. Cậu biết đấy, tôi chỉ mê kẹo, mở tiệm cũng là vì vui, hơn nữa còn cùng cô ấy xây dựng nên chỗ này. Vậy mà cô ấy vẫn không vui, còn nói tôi xem kẹo như vợ gì đó — ”
“Xem ra cậu vẫn chưa hiểu được vấn đề cốt lõi. Cậu có biết Thôi Ngọc thực sự muốn gì không? Cậu giữ cô ấy lại là vì cái gì? Nếu chưa suy nghĩ kỹ mà đã hành động tùy tiện, thì cậu đúng là cưới vợ theo kiểu ‘gà mờ’ đấy.”
Âu Dương Bắc nói đến đây bỗng dừng lại một chút, rồi như nhận ra gì đó:
“Không đúng, bình thường cậu tuy hơi ngốc, nhưng cũng không đến nỗi thế. Vất vả lắm mới tìm được tung tích cô ấy, sao lại vội vàng hành động như vậy? Có chuyện gì khiến cậu không thể không làm trước không?”
Anh nhìn ra cửa sổ, đờ ra.
“Cậu giả chết à? Tôi còn đang chờ cậu trả lời đây.”
Anh cúi đầu, đưa tay day mạnh giữa trán, giọng khàn đi: "Nửa tháng trước phát hiện ra tung tích của cô ấy, vốn dĩ định đi tìm ngay. Nhưng giữa đường bình tĩnh lại, nghĩ nếu cứ xông tới thì chẳng có kết quả tốt. Thế là tôi bàn bạc với Dũng ca, quyết định bám theo cô ấy một thời gian để xem cô ấy đi đâu, làm gì. Ban đầu, tôi cứ tưởng cô ấy bỏ đi là để giận dỗi, chắc muốn đưa ra điều kiện gì đó, nên mới âm thầm quan sát xem cô ấy cần gì. Kết quả là cô ấy sống thoải mái quá mức, tự do ăn uống, xem biểu diễn, hẹn hò. Tôi nghĩ mình còn thời gian, cứ đợi suy nghĩ kỹ rồi mới hành động cũng chưa muộn. Nhưng cuối cùng không thể không ra tay trước, phải giữ cô ấy lại, buộc chặt lại, nếu không — "
"Nếu không thì sao?" Giọng điệu đầy tò mò.
"Cậu có biết tôi theo dõi cô ấy nửa tháng qua đã phát hiện ra cái gì không?" Anh không trả lời mà hỏi ngược lại.
"Gì?"
"Cô ấy vậy mà lại hẹn hò với một gã đàn ông lạ. Hẹn hò thì cũng thôi đi, còn bỏ tiền ra trả. Cậu xem, cô ấy vốn sống ngay thẳng, chẳng bao giờ lợi dụng ai, thế mà lại móc tiền ra nuôi đàn ông? Thế có ra cái thể thống gì không? Hẹn hò thì cô ấy chủ động rủ, ăn uống cô ấy thanh toán, trả tiền mặt đàng hoàng, xong xuôi còn đưa người ta về tận nơi. Cô ấy đang tìm bạn trai hay nhận nuôi con trai thế? Hay là đang bao nuôi một tên trai bao?" Anh gần như gào lên, đủ để thấy mức độ khó chịu.
Âu Dương Bắc bật cười: "Chẳng phải cô ấy cũng đối xử với cậu y như vậy à?"
"Nhảm nhí! Tôi toàn là người trả tiền!"
"Ừ ừ, cậu giàu có, cậu giỏi lắm. Nhưng mà, nhỡ đâu người ta chỉ đơn giản là mời khách — "
"Nói vớ vẩn! Ban đầu tôi cũng tưởng là vậy. Dù gì thì trước giờ hai người họ không liên lạc nhiều, tin nhắn hay cuộc gọi cũng chẳng có gì đáng nghi. Nhưng tôi sai Lý Hi bám theo gã kia, đoán xem hắn làm gì?"
Anh vừa kích động vừa tức tối, khiến Âu Dương Bắc phải nhẫn nại mà hỏi: "Hắn làm gì?"
"Tối qua chạy khắp nơi tìm mua hoa, còn đi chọn nhẫn! Mà nói thật, cái gã đó keo kiệt không chịu nổi, hoa thì rẻ tiền, nhẫn thì đơn sơ, cũng dám đem ra cầu hôn? Nhưng tôi cảm thấy có gì đó không ổn, cả đêm không ngủ, sáng sớm liền chạy ngay tới chặn đầu bọn họ — "
Âu Dương Bắc bắt đầu hiểu ra, cố nhịn cười.
"Thề có trời, lão Thôi còn mặc váy đỏ? Cô ấy trước giờ chưa từng mặc đồ đỏ! Chê quê mùa, chê không hợp với nước da, nói thẳng ra là mặc vào thì xấu phát sợ. Thế mà hôm nay lại mặc? Mặc thì cũng thôi đi, trời rét thế này mà chỉ khoác mỗi cái áo mỏng, lạnh run như cún con — " Anh thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không nhận ra giọng điệu của mình đã đầy vị chua chát.
"Cậu bảo, trong tình huống đó, tôi có thể không làm gì được sao? Tôi kéo cô ấy lên xe, chưa được bao lâu, Lý Hi lại nhắn tin báo gã đàn ông kia đang đứng chờ ở Cục Dân Chính. Mẹ nó chứ, nếu hôm nay tôi không đến, có phải cô ấy đã định đăng ký kết hôn với anh ta rồi không? Cô ấy có còn lương tâm không đấy? Tôi vất vả tìm kiếm suốt bốn tháng, cô ấy quay lưng đi cái là yên tâm đi lấy chồng? Thế còn đạo lý nào nữa không?"
Âu Dương Bắc không biết nên đánh giá thế nào, nhưng lại cảm thấy cực kỳ hả hê, cố nín cười rồi nhàn nhạt đáp lại một tiếng: "Ha ha — "
"Vậy nên, ngay từ đầu cậu đã rối trí, mới nói mấy câu nhảm nhí kiểu bù đắp hay bạn gái gì đó để giữ cô ấy lại?"
Thế không thì phải làm sao?
"Nếu không giữ cô ấy lại, Lý Hi mà gửi thêm một tin xấu nữa, cậu định trực tiếp tỏ tình à?"
Nóng ruột, chỉ còn cách này thôi.
"Nhưng cậu có nghĩ tới không? Với cậu, đây là chuyện cũ. Nhưng với cô ấy, có thể đó là vết thương chưa lành."
Anh dứt khoát ngồi thụp xuống, vừa bất lực vừa bực bội.
Mọi chuyện xảy ra hôm qua, âu cũng đều là cái giá phải trả cho ngày hôm nay.