Đại Phòng nghĩ đi nghĩ lại. Con phố này là nơi anh xây dựng sau khi tự chủ về kinh tế, cũng là để thỏa mãn ước mơ từ nhỏ. Từ khâu lên ý tưởng, thiết kế đến khi hoàn thành, anh và Thôi Ngọc đều cùng nhau tham gia. Đó cũng được xem như một quãng thời gian hiếm hoi mà cả hai hòa hợp với nhau. Chẳng phải đã rất vui vẻ sao?
Bề ngoài anh cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng thì đang gào thét, rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
Thôi Ngọc nhìn thấy anh đứng ngây ra trước cửa, không biết đang suy nghĩ gì, liền lắc đầu, đưa tay nhấn chuông. Tiếng chuông chói tai kéo anh trở về thực tại. Anh chớp mắt, định mở lời giải thích: “Tôi đang nghĩ một số chuyện — ”
Cô chỉ gật đầu, hờ hững nói: “Quả thật là đã gợi lại cho anh không ít ký ức đẹp, đúng không?”
Không phải, rõ ràng là anh đang nghĩ về cô! Anh định giải thích kỹ hơn thì “tinh” một tiếng, cánh cửa khẽ mở, lộ ra gương mặt tươi cười bóng loáng của Tiểu Đường - quản lý cửa hàng.
“Tiểu Đường, làm phiền cậu rồi.” Thôi Ngọc không buồn liếc cậu ấy một cái, chỉ mỉm cười xin lỗi: “Chuẩn bị về quê ăn Tết rồi chứ? Vậy mà còn phải mở cửa tiệm thế này.”
“Không sao đâu, không sao đâu.” Tiểu Đường vội vàng mời bọn họ vào.
Thực ra là rất phiền. Hành lý của cậu ấy đã đóng gói xong từ sớm, vé tàu đêm nay cũng đã mua. Kế hoạch ban ngày là gặp bạn bè ăn bữa cơm tất niên, vui vẻ một chút, ai ngờ lại nhận được điện thoại nói ông chủ muốn ghé qua. Vậy là cậu ấy vội vàng mượn xe bạn, từ ngoại ô phóng như bay về đây, không biết đã vượt bao nhiêu đèn đỏ, chỉ may mắn là trên đường không xảy ra chuyện gì. Vừa mới lén lút vào cửa sau chưa được nửa tiếng, hàng hóa trong tiệm cũng chỉ vừa mới dọn ra từ kho, hệ thống sưởi cũng chưa kịp làm ấm.
Cậu ấy lặng lẽ lau mồ hôi, nói thêm một câu: “Chắc vậy ạ.”
“Trên đời này không có gì là ‘chắc vậy’ cả.” Thôi Ngọc dịu giọng: “Thật sự xin lỗi cậu.”
Lúc này, Đại Phòng mới hoàn hồn, nhìn anh một cái, nói: “Cực khổ cho cậu rồi.”
“Không có gì, không có gì.” Tiểu Đường mỉm cười, nhưng trong lòng có chút khó hiểu, không biết ông chủ lại nổi hứng gì. Đại Phòng vốn là một phú nhị đại dễ tính, hễ có ý tưởng mới hoặc nghe nói cậu ấy ra mắt sản phẩm mới là sẽ chạy tới thử. Cậu ấy đã quen nhìn anh với bộ dạng vui vẻ cười nói, nhưng hôm nay lại thấy anh bồn chồn, lo lắng đến vậy. Chẳng lẽ sau nhiều năm như vậy, cuối cùng anh cũng muốn cắt đứt tổn thất lỗ vốn sao?
Chỉ nghĩ đến đây, Tiểu Đường cũng thấy lo thay.
Thôi Ngọc không bận tâm đến suy nghĩ của hai người đàn ông này, cô chẳng mấy hứng thú mà bước vào cửa, đưa tay chạm vào vài món đồ trang trí, lướt mắt qua con mèo thần tài, rồi đứng trước kệ bánh kẹo rực rỡ chỉ đúng ba giây. Ba giây: Một giây để bước đến, một giây để dừng lại, và một giây để xoay người rời đi.
Trong tiệm quá ngọt, quá nồng, đến mức làm cô ngứa cổ họng.
Cơn buồn nôn lại ập đến.
Cô vô thức nhịn lại, nhưng nét mặt cũng không giấu được.
Đại Phòng không còn tâm trí để lo lắng chuyện của mình với Tiểu Đường nữa, hơn nửa sự chú ý đều đặt trên người Thôi Ngọc. Chỉ cần thấy cô nhíu mày, anh cũng đứng ngồi không yên, thấy cô cố nhịn, trán anh lập tức lấm tấm mồ hôi. Trong đầu anh chỉ còn vang lên hai chữ "Xong rồi".
Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
“Đi xem phía sau đi.” Anh khẽ nói với Tiểu Đường.
Tiểu Đường lập tức mở cửa hậu, mời Thôi Ngọc vào.
Nhưng chuyện lại càng tệ hơn. Ở phía sau là rất nhiều máy móc và nguyên liệu, đủ loại hương vị nồng nặc xộc vào mũi. Chỉ trong một giây, sắc mặt Thôi Ngọc thay đổi hẳn, thậm chí còn đưa tay che kín mũi miệng. Đây là một hành động vô cùng bất lịch sự. Dù thái độ của cô với anh vẫn luôn chẳng ra gì, nhưng khi có người ngoài, cô chưa bao giờ thất lễ như vậy, lúc nào cũng giữ thể diện cho anh với tư cách ông chủ.
Thế mà giờ cô lại làm vậy, chứng tỏ cô đã chịu đựng đến cực hạn.
Đại Phòng cúi đầu, nhìn gạch sàn màu tối dưới chân, rồi bất ngờ nắm lấy cánh tay Thôi Ngọc.
“Làm sao vậy?” Cô che miệng, lẩm bẩm hỏi.
Anh không trả lời, chỉ kéo cô đi thẳng ra ngoài cửa tiệm. Quả nhiên, vừa bước ra, cô liền buông tay xuống, sau đó hít một hơi thật sâu.
“Không thích thì đừng ép bản thân.” Anh nói: “Bên trong quả thực quá ngột ngạt, em cứ đứng ngoài này một lát đi.”
Thôi Ngọc tìm một lý do để giải thích: “Ngọt quá.”
“Đúng vậy, em không thích tôi ăn kẹo.” Giọng anh có chút nhẹ bẫng.
Thật sự chưa từng thấy ai mê kẹo đến thế.
“Sao lại vậy?” Anh hỏi: “Em không thấy kẹo rất ngon sao?”
Phải nói thế nào đây?
Cô suy nghĩ một lát rồi đáp: “Khó mà lý giải được. Thích ăn kẹo là một chuyện, nhưng đến mức thích kẹo đến độ tìm vợ cũng phải như kẹo thì đúng là quá đà rồi.”
Anh ngớ ra một giây, cái gì mà “tìm vợ như kẹo”? Anh chớp chớp mắt, định nói gì đó, nhưng đúng lúc này điện thoại vang lên. Lúc quan trọng thế này đương nhiên chẳng ai muốn nghe điện thoại, nhưng nó lại chẳng biết điều, cứ kiên trì reo mãi.
“Nghe đi, sao lại đờ ra thế?” Thôi Ngọc nói.
Anh “Ừ” một tiếng, lấy điện thoại ra, là Âu Dương Bắc gọi. Ánh mắt anh khẽ liếc nhìn Thôi Ngọc, rồi lùi lại một bước:
“Em ngồi trong xe một lát, tôi vào tiệm xem chút việc.”
Chắc có người khó nhận mặt muốn nói chuyện đây.