Chương 50: Phó Chiếu Nguy

Bình Thanh Vân đứng dậy về phòng bên cạnh, còn đặc biệt dặn dò Bạch Mi đừng làm ồn.

Bạch Mi đóng cửa lại, vụng về thổi tắt nến, tay chân thô kệch ấn Trường Ương nằm xuống, rồi vυ"t một cái co người về giường bên cạnh: "Ngủ."

Trong bóng đêm, Trường Ương nghiêng mặt nhìn nàng ta, sau đó thu lại ánh mắt, yên lặng nhìn xà ngang trên mái nhà.

"Cô bắt buộc phải dùng Dưỡng Nguyên Đan."

Hồi lâu sau, giọng nói có phần mệt mỏi của Xương Hóa vang lên trong đầu Trường Ương.

"Trong rừng Xà Chướng, cô không nên liên tiếp lấy sát ý làm tâm, thấm máu làm mực, kết thành tự nguyện (lời nguyện bằng chữ)."

Trường Ương: "Ta không gϊếŧ chúng, chúng sẽ gϊếŧ ta."

"Lần đầu thì đúng, nhưng lần thứ hai có lẽ cô đã có thể trốn thoát." Xương Hóa nhìn rất rõ, "Cô lại thà chọn đồng quy vu tận với con mãng xà đực."

"Chỉ là có lẽ thôi."

"Trường Ương." Đây là lần đầu tiên Xương Hóa gọi tên nàng trang trọng như vậy, "Bút Xương Hóa, vốn dĩ không phải thứ cô có thể dùng, cô cưỡng ép sử dụng hai lần, sát ý phản phệ, tổn thương đến kim đan."

Trường Ương bất giác nhớ đến vết nứt sâu hoắm dưới đáy kim đan.

Xương Hóa nói: "Y tu kia không thể dò xét chính xác tình trạng kim đan, hắn chỉ nói đúng một nửa."

Linh phủ là nơi riêng tư, không có sự cho phép của tu sĩ, dù là y tu cũng không thể cưỡng ép dò xét.

Trường Ương im lặng chờ nàng ta nói tiếp.

"Với tình trạng Kim Đan trong cơ thể cô, nếu không lập tức dùng Dưỡng Nguyên Đan, e rằng sau này khó mà tấn cấp được nữa." Xương Hóa thở dài, "Nhưng cho dù dùng dược đan Huyền giai, cũng không thể hoàn toàn hồi phục."

Không biết qua bao lâu, Xương Hóa mới nghe Trường Ương đáp lại một tiếng: "Được."

Ngày hôm sau, Trường Ương chống người đi từ trong phòng ra.

"Cảm thấy thế nào rồi?" Bình Thanh Vân căng thẳng hỏi ở bên cạnh.

"Vẫn ổn." Trường Ương lờ đi sự khó chịu ở xương ngực và vai, đi thêm vài bước, quay đầu lại nói: "Y Đường ở đâu?"

Bình Thanh Vân chỉ tay: "Ở phía Đông."

Trường Ương xuống cầu thang: "Qua đó xem thử."

Cả nhóm người chậm rãi đi về phía Y Đường.

Trên đường đi, Trường Ương mới có dịp nhìn thấy Tinh Giới hoàn toàn mở cửa.

"Ngoài đỉnh chính Tử Vi Chủ Phong ở phía Bắc, còn có mười ngọn núi cao khác lần lượt tọa lạc tương ứng với các tinh tú." Bình Thanh Vân chỉ vào những ngọn núi cao nổi bật nhất phía trước nói: "Đây đều là lãnh địa của các Tinh Quân tương lai, hiện tại tạm thời do các Phong Chủ quản lý. Trên những ngọn núi thấp hơn khác có đặt các Phân Đường, như Trận Pháp Đường, Chấp Pháp Đường gì đó, ta chưa kịp hỏi kỹ."

"Đúng rồi, ta hỏi được Thập Tinh Tú gồm những gì rồi." Bình Thanh Vân lấy ra một tờ giấy đưa cho Trường Ương: "Cô xem này, ta còn vẽ chúng ra nữa."

Trường Ương nhận lấy, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thất Sát Tinh trong Nam Đẩu Lục Tinh.

Nàng đã chọn Bắc Đẩu Các, nếu trở thành Tinh Quân, cũng tuyệt đối sẽ không phải là Thất Sát Tinh.

Trường Ương ghi nhớ Nam Đẩu Lục Tinh và Bắc Đẩu Thất Tinh, trả lại tờ giấy cho Bình Thanh Vân: "Người trên đài Phồn Tinh là ai?"

Bình Thanh Vân theo bản năng nhớ lại thanh niên mặc huyền y trên đài Phồn Tinh, nhưng hắn vô cùng kinh ngạc: "Trường Ương, sau khi chúng ta ra khỏi Giới Tử Không Gian, cô vẫn còn ý thức sao?"

Hắn tưởng rằng thanh niên huyền y sau đó mới lên đài Phồn Tinh.

Trường Ương: "Trước khi ta nhảy xuống đã nhìn thấy rồi."

Bình Thanh Vân lúc này mới hiểu ra, hắn nhìn quanh bốn phía, xác nhận chỉ có Bạch Mi và Trường Ương mới hạ thấp giọng: "Hắn hả, là Tinh Chủ đã được định sẵn rồi."

Chỉ một câu, Trường Ương liền nhíu mày: "Dựa vào cái gì?"

Bình Thanh Vân hiển nhiên đoán được phản ứng này của nàng: "Bởi vì Phó Chiếu Nguy trời sinh Kim Đan, tốc độ tấn cấp cực nhanh, vượt xa người thường, Tứ Giới từng suy đoán rằng hắn thân mang trọng trách."

Tu sĩ Linh Giới chỉ có người trời sinh linh thể, trước Phó Chiếu Nguy, chưa từng có ai sinh ra đã là Kim Đan. Nghe nói ngày hắn ra đời, trời có dị tượng.

Tóm lại có rất nhiều lời đồn, năm đó ở Chuyển Vận Tông, Bình Thanh Vân chẳng nghe lọt tai câu nào, mãi đến hôm trước nghe bạn cùng phòng nói đến, mới mơ hồ nhớ ra nhiều năm trước sư phụ từng nhắc tới người này.

"Dù sao thì, khóa này mặc định hắn là Tinh Chủ, các tu sĩ khác chỉ có thể tranh giành vị trí Tinh Quân." Bình Thanh Vân lạc quan nói: "Không sao, chúng ta vẫn có thể tranh giành vị trí Tinh Quân."

"Phó Chiếu Nguy..."

Hai chữ này chậm rãi thoát ra từ giữa môi răng Trường Ương, mang theo sát ý cực kỳ nhạt nhòa.

Tinh Chủ tương lai, quả nhiên ứng với giấc mơ.

Nàng tuyệt đối sẽ không đem tu vi của mình chắp tay dâng cho người khác.

Bạch Mi đi theo bên cạnh nghiêng đầu, chuyên tâm cắn móng tay, từ đầu đến cuối không theo kịp mạch suy nghĩ của hai người.