Bình Thanh Vân vội vàng vào phòng thắp đèn, quả nhiên nhìn thấy Trường Ương đang chống tay ngồi dậy.
"Cô từ từ thôi." Hắn chạy tới đỡ nàng, "Xương cốt vẫn chưa lành hẳn đâu."
"Đã qua kỳ thi sơ khảo chưa?" Trường Ương đánh giá cách bài trí vừa quen thuộc vừa xa lạ xung quanh, "Đây là tầng mấy?"
"Qua rồi, chúng ta đều đã chuyển lên tầng bốn." Bình Thanh Vân trả lời từng câu, "Tầng một về cơ bản không còn tu sĩ nào nữa."
Trường Ương gật đầu, nàng đưa tay sờ lên phần xương ngực và vai, phát hiện phần xương vốn đã vỡ nát đều được nối lại lành lặn, bèn nhìn về phía Bình Thanh Vân và Bạch Mi, nghiêm túc nói: "Đa tạ."
"Không cần cảm ơn, ta có làm gì đâu." Bình Thanh Vân ho một tiếng, ánh mắt lảng đi, đưa một ngón tay khe khẽ chỉ vào ngọc bài bên hông nàng, có vẻ muốn nói gì đó nhưng lại không dám.
Trường Ương vốn nhạy bén, dù hành động của hắn có tinh tế đến đâu, nàng cũng không bỏ qua, rất nhanh đã cúi đầu cầm lấy ngọc bài.
"Điểm tích phân." Bạch Mi bên cạnh đột nhiên thốt ra mấy chữ. Thấy Trường Ương nhìn sang, nàng ta dùng tay lau qua mặt sau ngọc bài, Thất Tinh Đồ tựa như mây khói biến ảo, hiện ra mấy chữ lớn màu đen.
3800.
Trường Ương thấy vậy, cũng dùng ngón cái vuốt qua mặt sau ngọc bài của mình, quả nhiên cũng hiện ra mấy chữ lớn màu đen.
9120.
Trường Ương phản ứng rất nhanh: "Đây là điểm thưởng khi qua kỳ thi à?"
Nàng thầm nghĩ việc gϊếŧ chết hai đầu rắn nâu kia quả nhiên có lợi, chỉ là không biết số điểm này dùng thế nào.
Bình Thanh Vân lại ngập ngừng, cuối cùng hít sâu một hơi, lấy ngọc bài của mình ra đưa cho Trường Ương xem.
Con số màu đỏ, so với của hai người kia, ít đến đáng thương.
Xem ra lúc thi, vẫn phải đối phó với yêu thú, không thể chỉ lo trốn tránh, chỉ là việc này đối với những tu sĩ không giỏi chiến đấu mà nói, không hề dễ dàng.
"Điểm tích phân về không thì sẽ thế nào?" Trường Ương lo xa, hỏi trước, "Điểm của ta có thể cho ngươi mượn không?"
"Không phải." Mặt Bình Thanh Vân đỏ bừng lên, hắn nhắm mắt nói, "Điểm về không cũng không sao cả, cũng có thể giao dịch, nhưng... số màu đỏ có nghĩa là còn điểm, còn số màu đen... có nghĩa là nợ điểm."
Trong phòng bỗng nhiên im phăng phắc.
Hồi lâu sau, Trường Ương mới cứng ngắc cúi đầu, nhìn lại ngọc bài bên hông mình, mấy chữ lớn màu đen lạnh lẽo kia vô cùng chói mắt.
Bạch Mi đứng bên cạnh lại chẳng hề có chút chột dạ nào của kẻ mắc nợ, số điểm âm cực lớn kia hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến nàng ta.
"Điểm thưởng cao nhất của kỳ sơ khảo lần này là bao nhiêu?" Trường Ương đột nhiên hỏi.
Bình Thanh Vân khe khẽ mở mắt, nhỏ giọng nói: "Cái này, ta lờ mờ nghe bọn họ nói là năm nghìn."
"Thưởng cao nhất năm nghìn." Trường Ương gật đầu, chỉ cảm thấy xương ngực âm ỉ đau, "Ta lại nợ đến chín nghìn."
"Là chín nghìn một trăm hai mươi." Bình Thanh Vân bẻ ngón tay tính cho nàng nghe, "Hóa Xuân Đan Hoàng giai Thượng phẩm bốn nghìn, mấy lần đến khám tổng cộng một nghìn, tất cả dược thảo sắc uống hai nghìn hai, mượn lò và ấm thuốc của y tu còn tốn thêm hai mươi."
"Các tu sĩ vượt qua khảo hạch cuối cùng đều được một trăm điểm tích lũy, cô trừ đi một trăm, vẫn còn nợ chín nghìn một trăm hai mươi."
"Bạch Mi ra trước, có hai trăm điểm tích lũy, uống một viên Giải Độc Đan Hoàng giai Thượng phẩm, tốn bốn nghìn, nên còn nợ một nghìn tám."
Bình Thanh Vân nói một hơi hết sạch.
Trường Ương bình tĩnh một lát, hỏi hắn: "Gϊếŧ yêu thú không có điểm tích lũy à?"
Bình Thanh Vân gãi mặt: "Sơ khảo không tính lấy được bao nhiêu yêu đan, chỉ xem thời gian vượt qua dài hay ngắn thôi."
Trường Ương nhớ ra điều gì, lục trong túi trữ vật lấy ra yêu đan của con rắn nâu trưởng thành kia: "Thêm cả yêu đan của cặp mãng xà đực cái kia nữa, có thể đem đi trừ điểm tích lũy không?"
Trán Bình Thanh Vân đổ mồ hôi: "Yêu, yêu đan... lúc đó ta không kịp lấy."
Hắn mang theo Trường Ương tranh thủ vào phút chót mới vượt qua sơ khảo, căn bản không có thời gian đi mổ lấy yêu đan.
Trường Ương siết chặt ngọc bài bên hông, không chỉ đơn thuần là xương ngực vừa nối lại đang đau, mà ngay cả kim đan trong linh phủ cũng đau nhói.
"Cô sao vậy?" Bình Thanh Vân nhận thấy sắc mặt nàng khác thường, vội hỏi, "Có phải linh phủ xảy ra vấn đề không?"
Thấy Trường Ương không phủ nhận, hắn đem lời y tu đã nói nói cho nàng nghe: "Đại phu nói cô cần uống hai viên Dưỡng Nguyên Đan mới có thể chữa khỏi cơn đau của linh phủ, nhưng loại dược đan đó quá đắt, ta không dám mua chịu trước."
Trường Ương dịu bớt cơn đau nhói từ kim đan trong linh phủ: "Bao nhiêu?"
Bình Thanh Vân cố gắng giữ giọng bình tĩnh: "Năm mươi nghìn."
Trường Ương: "..."
"Nhưng mà, Mạnh đại phu nói rồi, nếu sau này cô không gặp phải tình trạng linh phủ khô cạn, để lâu ngày, hẳn là sẽ dần dần tốt lên." Bình Thanh Vân nói.
Trường Ương gật đầu: "Ta không cần Dưỡng Nguyên Đan."
Bình Thanh Vân không ngạc nhiên với lựa chọn của nàng, đổi lại là hắn, hắn cũng thà chịu đau một thời gian.
"Trường Ương, cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, Tinh Giới đã mở cửa hoàn toàn rồi, đến lúc đó chúng ta đi dạo khắp nơi."