Phòng nào đó trên tầng bốn Bắc Đẩu Các.
Bạch Mi ngồi bên giường, đưa tay định đẩy người trên giường.
"Bốp"
Bình Thanh Vân vừa uống một ngụm nước, quay người lại đã thấy Bạch Mi động tay động chân, vội vàng tiến lên đập tay nàng ta ra: "Vai của Trường Ương vẫn chưa hồi phục hoàn toàn."
Nàng ta là một yêu sói da dày thịt thô, đẩy một cái thế này, e rằng điểm tích phân trên ngọc bài của Trường Ương lại tăng gấp đôi mất.
Hắn cũng là một tu sĩ nghèo, chỉ nghĩ đến chuỗi số đen kịt kia thôi cũng thấy khó thở rồi.
Bạch Mi nhe răng với hắn không thành tiếng, nhưng cuối cùng cũng thu tay về, rồi nói: "Năm ngày, chưa tỉnh."
"Ta biết." Bình Thanh Vân bất đắc dĩ.
Sau kỳ sơ khảo, toàn bộ Tinh Giới hoàn toàn mở cửa cho mọi người, ai nấy đều tản ra làm quen với môi trường xung quanh, chỉ riêng bọn họ sau khi đổi phòng thì không mấy khi ra ngoài, cứ thay phiên nhau canh chừng Trường Ương.
Tầng bốn rộng rãi hơn chỗ ở cũ một chút, và là phòng hai người.
Chỗ ở mới được phân chia theo thứ tự vượt qua kỳ sơ khảo. Trường Ương và Bình Thanh Vân ra cuối cùng cùng nhau, phòng của hai người sát cạnh nhau, đều được xếp ở đầu hành lang.
Bạch Mi ra trước, vị trí chỗ ở tốt hơn một chút, nhưng nàng ta chê xa, nên đã tự ý đổi phòng với nữ tu ở chỗ của Trường Ương.
Nữ tu kia do dự một lát, cuối cùng cũng đồng ý.
Dù sao thì phòng ở đầu hành lang quá ồn ào, vừa mở cửa sổ ra là người qua lại đều có thể liếc nhìn vào trong.
Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Bình Thanh Vân vội vàng ra mở cửa, quả nhiên thấy y tu quen thuộc đang đứng bên ngoài.
"Thuốc hôm nay cho uống chưa?" Y tu đi vào hỏi.
"Rồi ạ." Bình Thanh Vân từ sáng sớm đã nhóm lò, sắc nửa ngày trời, mới cẩn thận đút cho Trường Ương uống, chỉ sợ sơ ý làm vết thương của nàng nặng thêm.
Y tu đã nói xương nửa l*иg ngực của nàng đều gãy hết.
"Vết thương tuy nặng, nhưng dù sao cũng là Kim Đan trung kỳ, cơ thể xem như cường tráng." Y tu đuổi con yêu sói không biết điều ra, tự mình ngồi xuống mép giường, đặt tay lên cổ tay bệnh nhân, dùng linh thức dò xét, "Xương l*иg ngực nối lại xong, bồi dưỡng thêm là được."
Bình Thanh Vân nghe giọng điệu của hắn, bất giác thuận miệng nói tiếp: "Nhưng mà..."
Y tu dừng lại một chút, liếc hắn một cái: "Nhưng trước đó linh lực tiêu hao quá độ, sợ rằng đã tổn thương đến căn cơ, cần có Dưỡng Nguyên Đan mới có thể hồi phục hoàn toàn."
"Dưỡng, Dưỡng Nguyên Đan?" Bình Thanh Vân nghĩ ngợi, nếu nhớ không lầm, loại đan dược này đắt gấp mấy lần viên Hóa Xuân Đan trước đó.
Đan dược chia làm bốn bậc lớn là Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, mỗi bậc lại chia nhỏ thành Thượng, Trung, Hạ phẩm.
Hễ là đan dược liên quan đến việc phục hồi linh phủ, không chỉ dược liệu phức tạp, mà luyện chế cũng khó khăn, do đó giá cao.
Còn như Hóa Xuân Đan, là đan dược tuyệt hảo chữa ngoại thương, nhưng hiệu quả phục hồi linh phủ bị tổn thương không lớn, vì vậy loại đan này dù tốt đến đâu, phẩm cấp cao nhất cũng chỉ là Huyền giai Hạ phẩm.
"Các ngươi có thể dùng Dưỡng Nguyên Đan Huyền giai Trung phẩm, không đắt, uống hai viên là có thể hồi phục." Y tu tốt bụng đề nghị.
Bình Thanh Vân thăm dò hỏi: "Bao nhiêu?"
Y tu giơ một bàn tay ra.
"Năm nghìn?" Bình Thanh Vân nhất thời lại thấy cũng được, dù sao cũng đã nợ nhiều như vậy rồi.
Y tu chậm rãi lắc đầu: "Năm mươi nghìn điểm tích phân một viên."
"Năm mươi nghìn? Sao không đi cướp luôn đi?" Bình Thanh Vân lỡ lời hét lên.
Năm ngày nay, một viên Hóa Xuân Đan Hoàng giai Thượng phẩm và các loại dược thảo sắc uống, cộng thêm phí khám bệnh mấy lần của y tu, tổng cộng mới có chín nghìn một trăm hai mươi điểm tích phân.
"Đan dược vượt cấp, giá trị tăng gấp mấy nghìn lần cũng có. Y Đường có giá như vậy rồi, các ngươi cũng có thể đợi các đan tu khác ra tay sau, nhưng chất lượng dược đan của họ không đảm bảo." Y tu nói, "Tùy người liệu cơm gắp mắm thôi."
Bình Thanh Vân hỏi: "Vậy nếu không uống Dưỡng Nguyên Đan, sẽ có di chứng gì?"
"Khi vận chuyển linh lực, linh phủ phần lớn sẽ khó chịu, thỉnh thoảng cũng sẽ đau đầu." Y tu suy nghĩ rồi nói: "Nếu sau này nàng không bị cạn kiệt linh lực nữa, qua một thời gian dài, cũng có thể dần dần khá hơn."
Bình Thanh Vân do dự hồi lâu: "Đắt quá, đợi Trường Ương tỉnh lại rồi tính."
"Tùy các ngươi, muốn thì lúc nào cũng có thể đến Y Đường mua, trong hai ngày tới nàng sẽ tỉnh." Y tu đứng dậy, trước khi đi cuối cùng vẫn tò mò hỏi ra: "Tại sao trong kỳ sơ khảo nàng lại bị thương nặng như vậy?"
Trên Viên Vũ trường có không ít tu sĩ bị thương, nhưng người thực sự ngàn cân treo sợi tóc thì chỉ có vị này thôi.
Bình Thanh Vân mặt mày mờ mịt: "Chúng ta gặp phải yêu thú lợi hại."
"Theo lý mà nói, nàng sẽ không bị thương nặng như vậy. Không gian Giới Tử sẽ phân bổ địa điểm dựa theo thực lực của tu sĩ, sẽ không quá khó, cũng không quá dễ." Y tu là tu sĩ khóa trước của Tinh Giới ở lại, cũng từng trải qua kỳ khảo hạch tương tự: "Các ngươi đi cùng nhau à?"
Bình Thanh Vân gật đầu: "Trường Ương một mình chặn yêu thú, chúng ta mới có thể thuận lợi thoát ra."
"Hóa ra là vậy." Y tu nói: "Có lẽ thực lực của các ngươi đều không tệ, tụ tập cùng nhau dẫn đến độ khó của địa điểm khảo hạch tăng lên."
Bình Thanh Vân hỏi thêm: "Vậy lúc khảo hạch tách ra sẽ an toàn hơn sao?"
Y tu quét mắt qua mấy vị tu sĩ mới đến trong phòng, nói đầy ẩn ý: "Tùy tâm thôi, cố ý chỉ tổ phản tác dụng."
Sau đó Bình Thanh Vân tiễn y tu ra cửa.