Chương 39

Ăn xong, Tiêu Thành Vũ không dám quay lại phòng mình.

Tối nay cậu có cảm giác bất an, linh tính mách bảo rằng sẽ có chuyện xảy ra, cậu hoàn toàn không dám ngủ một mình.

Cậu mang vẻ mặt đáng thương, năn nỉ Giang Dữ Lâm, hy vọng anh có thể rộng lòng thu nhận.

Giang Dữ Lâm vốn chỉ mềm lòng trước sự nhún nhường, anh bị làm phiền đến phát bực, cuối cùng cũng đồng ý.

Thế nhưng, Tiêu Thành Vũ không hiểu sao sau khi được đồng ý lại càng thấy lo hơn.

Khách sạn có rất nhiều phòng giường đôi, cậu do dự một hồi, chọn chiếc giường trong góc rồi cuộn tròn mình trong chăn run lẩy bẩy.

Giang Dữ Lâm nằm trên chiếc giường bên cạnh, không thổi tắt nến, nằm nghiêng về phía cửa sổ rồi ngủ.

Nửa đêm, mọi thứ chìm vào tĩnh mịch.

Ngọn nến khẽ lóe lên rồi vụt tắt.

Giang Dữ Lâm nhíu mày, mí mắt giật nhẹ, nhưng bị kéo sâu vào giấc mơ không thể tỉnh lại ngay.

Một cái bóng khổng lồ lướt qua bức tường.

Nhiệt độ trong phòng giảm mạnh, không khí như đông cứng lại.

Tiêu Thành Vũ vẫn chưa dám ngủ. Đến lúc này, cậu mới thực sự cảm thấy có điều không ổn, có một con quái vật cực kỳ mạnh mẽ đang tiến đến!

Cậu muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng không thể động đậy dù chỉ một chút. Áp lực kinh khủng từ sinh vật cấp cao ép chặt cậu xuống giường, ngay cả việc cảnh báo Giang Dữ Lâm cũng trở nên bất khả thi.

Một luồng khí thế cường đại, sắc bén không gì sánh được, chỉ những quái vật cấp thần mới có trường năng lượng như vậy!

Dòng máu quái vật trong cơ thể cậu sôi trào, thôi thúc cậu phải thần phục.

Tiêu Thành Vũ hoàn toàn mất kiểm soát, cơ thể cứng ngắc, từ tư thế ôm đầu cuộn tròn biến thành quỳ rạp xuống giường, trán chạm nền, không thể ngẩng đầu lên nổi.

Ngài ấy đến rồi sao?

Cậu cố lắng nghe, nhưng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.

Cửa sổ và cửa chính đều đóng chặt.

Nếu Ngài ấy thực sự vào trong, không thể nào lại không có một chút động tĩnh.

Chẳng lẽ chỉ đi ngang qua thôi?

Mau đi đi… mau đi đi… mau đi đi…

Tiêu Thành Vũ điên cuồng cầu nguyện trong lòng.

Sau một khoảng lặng dài đằng đẵng, cậu len lén mở một mắt ra.

Trong phòng vẫn là một màn đen đặc quánh, không hề có bóng dáng bất kỳ con quái vật nào.

Cậu lại nhìn về phía cửa sổ, vẫn chẳng có gì cả.

Chắc là đi rồi nhỉ?

Tiêu Thành Vũ đặt tay lên ngực, trái tim vẫn chưa hoàn toàn ổn định.

Nhưng rồi một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, khiến cả người cậu lạnh toát, mồ hôi túa ra như tắm, tóc gáy cũng dựng đứng!

Bên ngoài cửa sổ… sao lại không có gì hết?

Đêm nay trăng sáng sao thưa, ngoài cửa sổ còn có một cây dương, đáng lẽ phải nhìn thấy bóng cây mới đúng.

Nhưng… bên ngoài lại trống trơn, chẳng có gì cả!

Cửa sổ! Cửa sổ đã bị chặn mất rồi!

Tiêu Thành Vũ tuyệt vọng đến mức muốn khóc, run rẩy kéo chăn, định trùm kín người lại.

Nhưng khi vừa đưa tay ra, trước khi chạm vào chăn, cậu lại chạm phải một thứ gì đó, mềm mềm, lạnh lạnh.

Là bạch tuộc nhỏ sao? Nó bò ra khỏi bình nước rồi à?

Dù bạch tuộc nhỏ rất nhỏ, lại chẳng thân thiện gì với cậu, nhưng giữa bầu không khí kinh hoàng đến tột độ này, việc chạm được một sinh vật quen thuộc vẫn đủ khiến cậu cảm thấy an ủi, giữ lại chút lý trí mong manh.

Tiêu Thành Vũ lần mò tìm kiếm bạch tuộc nhỏ.

Nhưng càng mò, cậu càng thấy có gì đó sai sai.

Bạch tuộc nhỏ… sao lại lớn thế này?