Điều này dẫn đến việc nhiều thể dung hợp vẫn giữ tư duy con người phải lang thang trong khu vực ô nhiễm. Bọn họ không được căn cứ chấp nhận, nên tập hợp lại thành Liên minh Thể dung hợp – một lực lượng dân sự khó kiểm soát.
Giang Dữ Lâm cụp mắt, quan sát sinh vật dung hợp trước mặt.
Chân của nó bị đâm gãy, gãy xương hở, những mảnh xương trắng xuyên qua lớp thịt. Thế nhưng khả năng chịu đau của đối phương rất mạnh, dường như không cảm thấy gì, chỉ dùng đôi mắt hồng nhạt nhìn chằm chằm vào anh.
Giang Dữ Lâm giơ chiếc xà beng lên: "Mày hay quái vật?"
Cơ thể dung hợp giật nhẹ, thì thào nói: "Đừng! Đừng gϊếŧ tôi!"
Giang Dữ Lâm tiếc nuối hạ xà beng xuống, rõ ràng là anh đâm trúng người ta, nhưng lại ngang nhiên chất vấn: "Đâm xe tao làm gì? Cố ý gây sự hay gài bẫy? Đồng bọn của mày đâu?"
Cơ thể dung hợp như bị anh dọa sợ, run lên bần bật: "Không… không có đồng bọn! Tôi là Tiêu Thành Vũ, nửa tháng trước bị thỏ cắn một cái, vô tình dung hợp với gen quái vật… Tôi không có nơi nào để đi, chỉ có thể lang thang trong khu vực ô nhiễm. Khu nhiễm bệnh D2-01889 ở Vũ Đông… chính anh đã cứu tôi!"
Giang Dữ Lâm xoay xoay xà beng: "Cứu mày? Sao tao không biết?"
Tiêu Thành Vũ túm lấy ống quần anh: "Cây ăn thịt người! Anh đã đạp gãy nó… Khi đó tôi… suýt chết rồi."
Giang Dữ Lâm im lặng, nhưng trong lòng đã tin vài phần.
Anh dùng xà beng gạt tay Tiêu Thành Vũ ra, lạnh lùng quan sát cậu.
Ánh mắt đó vô cảm như thể đang nhìn một vật chết.
Tiêu Thành Vũ vừa tủi thân vừa sợ hãi.
Gương mặt của Giang Dữ Lâm rất lạnh, tạo cảm giác xa cách mạnh mẽ, trông có vẻ khó nói chuyện. Nhưng giác quan thứ sáu lại mách bảo Tiêu Thành Vũ rằng người này có thể giúp cậu.
Vì vậy, cậu lấy hết dũng khí chặn xe anh.
Diễn biến của sự việc đúng như cậu dự đoán, vô cùng khó khăn.
Tiêu Thành Vũ ngửa mặt nhìn anh, cố gắng tìm kiếm chút cảm xúc nào đó từ đôi mắt hờ hững kia.
Giang Dữ Lâm rất cao, khoác một chiếc áo choàng dài màu đậm, càng làm nổi bật bờ vai rộng và vòng eo thon gọn. Nhưng Tiêu Thành Vũ biết rõ, dưới lớp áo kia là cơ thể gầy nhưng rắn rỏi, chứa đựng một sức mạnh bùng nổ đáng sợ, đôi chân kia dài và mạnh mẽ kia có thể tung một cước đá gãy cây ăn thịt người to bằng thùng nước.
Anh đứng trên cao nhìn xuống cậu, đôi môi mím nhẹ, hàng mi dài phủ xuống, tạo thành một bóng tối xanh đen nơi mí mắt. Làn da trắng tái nổi bật trên nền bóng tối đó, toát lên một vẻ u ám khó diễn tả.
Tiêu Thành Vũ không thể hiểu ánh mắt của anh—
Ánh mắt của Giang Dữ Lâm không nóng không lạnh, không mang theo cảm xúc tiêu cực rõ ràng, nhưng lại khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, như thể anh đã mất hết kỳ vọng vào thế gian này, mang một dáng vẻ thờ ơ với tất cả.
Tiêu Thành Vũ nhìn mà thấy khó chịu.
Mắt cậu đỏ hoe, đột nhiên có chút muốn khóc, cậu lắp bắp nói: "Tôi không lừa anh đâu, lúc đó nhựa cây ăn mòn gần như toàn bộ cơ thể tôi, da thịt thối rữa, lông cũng rụng gần hết… Chỉ còn sót lại một chút, anh có muốn xem không?"
Giang Dữ Lâm lạnh lùng đáp: "Xem."
Tiêu Thành Vũ quay người lại, quỳ ngồi xuống đất, run rẩy đưa tay cởϊ qυầи mình.
Bạch tuộc nhỏ đợi mãi không thấy Giang Dữ Lâm quay lại, bèn bò ra khỏi xe đi tìm. Nó khó khăn lắm mới chui được ra khỏi cửa sổ trời, vừa hay thấy Giang Dữ Lâm khoanh tay đứng bên lề đường, còn một thể dung hợp khác thì mắt đỏ hoe, quỳ rạp xuống đất… đang cởϊ qυầи.
Cởϊ qυầи??????
Bạch tuộc nhỏ: "!!!!!!!!!!"
Nó lập tức dịch chuyển tức thời tới trước mặt hai người, không chỉ chen ngang với thái độ vô cùng mạnh mẽ, mà còn dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai giơ xúc tu lên, phun một vòi nước giận dữ vào mặt Giang Dữ Lâm!
"……"