Một bàn tay anh ấn vào l*иg ngực tôi, chỉ cách đường cong của bầu ngực một nốt nhạc. Không khí mát mẻ của đêm và sự đυ.ng chạm của anh làm núʍ ѵú tôi cứng lại. Tôi đột nhiên ý thức được sự thiếu quần áo của mình, chỉ mặc một chiếc áo ngủ vừa mỏng, vừa cũ và quần short. Tôi không nghĩ mình sẽ gặp bất kỳ ai trong lúc lang thang giữa đêm.
Tôi đứng thẳng người để tách ra khỏi anh, cảm thấy sự do dự khi anh nới lỏng vòng tay khỏi người tôi. Hai tay tôi bắt chéo trước ngực khi tôi quay lại để gặp vị khách bí ẩn của mình vào ban đêm. Mặt trăng đủ sáng để có thể nhìn rõ anh trong bóng tối. Cảm giác anh áp vào người tôi chỉ giúp tôi chuẩn bị một chút cho phản ứng của mình khi nhìn thấy anh. Anh ấy cao và đầy cơ bắp, đó là nói một cách nhẹ nhàng. Anh mặc quần tối màu làm nổi bật cặp đùi gân guốc của mình. Chiếc áo phông của anh bó sát vào đôi vai rộng và đôi tay vừa mới ôm tôi cách đây vài phút. Tóc anh màu nâu sẫm hoặc đen, cắt ngắn gọn gàng, trông gần giống kiểu quân đội. Ngay cả trong ánh sáng mờ ảo, làn da anh vẫn rám nắng. Nhưng đôi mắt anh nổi bật nhất với tôi. Đôi mắt anh có màu xanh lá cây rực rỡ, sáng lên dưới ánh trăng như thể được thắp sáng từ bên trong. Chúng thật đẹp. Anh ấy thật đẹp. Miệng anh đầy đặn và đang mỉm cười. Tôi đang nhìn anh và anh cũng đang cười với tôi. Chết tiệt. Tôi đã nhìn anh bao lâu rồi?
"Tôi xin lỗi." Tôi xin lỗi khi nhận thức rõ rằng tôi không hề biết người đàn ông hấp dẫn này.
"Tại sao?" Anh ấy khẽ trả lời, nhìn tôi bằng đôi mắt ấy.
"Tại sao?" Tôi lặp lại, vẫn nhìn chằm chằm mặc dù đã cố gắng không nhìn.
"Tại sao em lại xin lỗi?"
"Tôi đoán là tôi rất bất lịch sự." Tôi thừa nhận.
"???" Anh ấy nghiêng đầu tỏ vẻ không hài lòng với tôi. Thấy thế tôi liền nói lại.
"Anh nghĩ tôi không cần xin lỗi ư?"
“Đúng vậy.” Anh ấy gật đầu mỉm cười, có vẻ tự hào vì lời xin lỗi được rút lại của tôi.
Nụ cười đó đập vào tôi như một viên gạch vào ngực. Đây là một người đàn ông có thể làm qυầи ɭóŧ ướt sũng chỉ bằng một cái liếc mắt và hơn hết là tôi không chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ này. Chết tiệt cơ thể tôi phản ứng ngay lập tức với nụ cười đó. Tôi cau mày khó chịu. Anh ấy ngừng cười một cách nhanh chóng sau khi thấy vẻ mặt khó chịu của tôi.
“Tôi phải đi đây.” Tôi quay người rời khỏi người đàn ông đẹp trai lạ thường đó trước khi làm mình xấu hổ hơn nữa.
"Đợi đã." Anh ấy đi theo tôi.