Chương 7: Tôi Giữ Được Em Rồi

Cha tôi đã chọn chung sống với gia đình thứ hai ngay cả trước khi mẹ tôi quyết định hai mẹ con tôi chuyển đến sống ở thị trấn nhỏ yên bình của New England và tránh xa cha tôi. Ông đã ngủ với thư ký của mình trong nhiều năm. Đáng khen là mẹ tôi chưa bao giờ thể hiện bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy mối quan hệ ngoài luồng của ông ta làm bà bận tâm. Bà ấy thật sự là một người phụ nữ rất mạnh mẽ. Vì cách nuôi dạy và tình yêu thương của bà danh cho tôi, tôi thậm chí còn không nghĩ đến người cha vô tâm của mình.

Ngay lúc này, tôi cần phải bắt não mình ngừng ngay lại những suy nghĩ đó đi. Tôi không muốn nghĩ về quá khứ nữa. Tôi không muốn nghĩ về bất cứ điều gì. Ngay cả giấc ngủ cũng không còn giúp tôi thoát khỏi thực tại. Những giấc mơ về lửa và anh chàng ma quái đáng sợ của tôi đến thường xuyên hơn bây giờ.

Thay vì cố gắng ngủ tiếp, tôi rời khỏi nhà, hít thở không khí biển trong lành. Cát lún giữa các ngón chân trước khi tôi nhận ra mình đã đi đến bãi biển. Sự chú ý của tôi chuyển sang màu đen vô tận của đại dương dưới bầu trời đêm. Bầu trời hòa vào vực thẳm của đường chân trời. Bóng tối đó trông thật yên bình. Đôi khi tôi muốn nó nuốt chửng tôi hoàn toàn. Bao trùm tôi trong vực sâu của nó để tôi không bao giờ mở mắt ra nữa. Sẽ dễ dàng hơn nếu tôi không ở đây. Giờ đây không còn ai dành cho tôi nữa. Điều đó cũng có nghĩa là không còn ai nhớ đến tôi nữa nếu tôi thật sự chết đi.

Tôi đứng ở mép sóng, để chân chìm vào cát ướt đang trôi cho đến khi mắt cá chân được che phủ.

“Không được làm chuyện dại dột đó.”

Giọng nói trầm ấm làm tôi giật mình, cắt ngang giai điệu u sầu trong tai tôi.

Đầu tôi tìm kiếm nơi phát ra giọng nói, nhưng chân tôi thì lại lê trên cát ướt nặng nề, khiến tôi loạng choạng. Tôi chửi thề khi mất thăng bằng. Tay tôi giơ ra để khiến cú ngã bớt đau hơn, chuẩn bị làn nước lạnh tưới mát cơ thể. Một cánh tay quấn quanh eo tôi, kéo tôi trở lại trước khi lưng tôi có thể chạm đất. Tôi thở hổn hển vì sự tiếp xúc và choáng ngợp với mong muốn nghiêng người vào vòng tay ôm.

Lưng tôi áp vào một thân hình rắn chắc trong khi cánh tay cơ bắp vẫn giữ chặt eo tôi. Tôi hít thở thật sâu không khí ấm áp mặn chát, để kiểm soát bản thân. Người lạ cao, đầu tôi tựa vào một bộ ngực rắn chắc, chưa chạm đến đỉnh vai anh ta. Tay tôi vuốt xuống cánh tay cơ bắp rám nắng của anh ta, một sự tương phản rõ rệt với làn da nhợt nhạt thường trực của tôi.

Người lạ giữ tôi lại, cho phép tôi lấy lại bình tĩnh và đứng vững trước khi buông tay khỏi người tôi. Tôi không muốn quay lại đối mặt với người lạ này, đặc biệt là khi cảm xúc của tôi quá bất ổn khiến tâm trí tôi một khoáng nóng bừng lên.

"Tôi giữ được em rồi." Anh ấy nhẹ nhàng nói.