Chương 47

Tiếp đó, Lục Thư Cẩn vội vàng đến tú phường nơi Bội Nhi làm việc. Người đứng đầu nhóm nữ công là một phụ nữ trung niên. Thấy bóng dáng trắng trẻo của nàng từ ngoài cửa sổ, bà dừng kim chỉ trong tay, bước ra trêu: “Tiểu công tử, có phải đến tìm nương tử không?”

Lục Thư Cẩn mang vẻ ngoài văn nhã, ngoan ngoãn, rất dễ khiến người khác tin tưởng, thuộc kiểu trẻ được các trưởng bối yêu thích. Nàng giả vờ lo lắng, nói: “Thẩm tử, tỷ tỷ Bội Nhi của tiểu nhân vẫn luôn làm việc ở tú phường này. Nhưng bảy ngày trước tỷ ấy đột nhiên mất tích, tiểu nhân tìm khắp nơi không thấy, chỉ đành đến đây hỏi thăm tình hình, mong thẩm tử giúp đỡ.”

Nói xong, nàng đưa ra một thỏi bạc. Người đứng đầu nhìn thấy, lập tức vui vẻ nhận lấy, miệng đáp: “Đó là lẽ đương nhiên! Bội Nhi khoảng sáu, bảy ngày trước bỗng dưng không đến, cũng chẳng xin nghỉ. Tiền công tháng trước của nó vẫn chưa lĩnh, ta còn tưởng nó có việc gấp nên bị trì hoãn.”

“Trước khi nghỉ việc, tỷ ấy có nói gì không?” Lục Thư Cẩn hỏi.

“Không có. Con bé ấy làm việc lanh lợi nhưng ít nói, là người thật thà lương thiện.” Người đầu lĩnh ngẫm nghĩ một lát rồi nói thêm: “Bất quá mấy ngày đó, nó trông có vẻ tâm sự nặng nề, như đang lo lắng điều gì. Người khác hỏi, nó chỉ bảo không sao.”

Lục Thư Cẩn lại hỏi: “Còn điều gì bất thường nữa không?”

Người đầu lĩnh đã nhận bạc, đương nhiên muốn tận tâm giúp đỡ. Bà nhíu mày suy nghĩ một hồi, rồi lắc đầu: “Thực không có gì khác. Tỷ phu của ngươi mấy ngày trước còn đưa nó đến làm, tan ca cũng đứng chờ ở cửa. Trông nom chặt chẽ như vậy, sao có thể mất tích được?”

“Tỷ phu?” Lục Thư Cẩn kinh ngạc hỏi: “Trông như thế nào?”

Người đầu lĩnh cũng ngạc nhiên, đáp: “Thân hình cao lớn, da ngăm đen, dáng vẻ không tệ, trông thật thà chất phác.”

Lục Thư Cẩn chợt động lòng, chỉ vào khóe miệng bên trái: “Chỗ này có phải có một vết sẹo không?”

Người đầu lĩnh lập tức gật đầu: “Đúng vậy.”

Hỏi thêm không được gì nữa, Lục Thư Cẩn quay về đại viện. Vừa bước vào cửa, nàng liền gọi Miêu thẩm.

Miêu thẩm từ trong phòng bước ra, vội vã đón nàng: “Thế nào? Có tin tức của Bội Nhi không?”

Lục Thư Cẩn lắc đầu, kéo bà ra đứng dưới hiên, khẽ hỏi: “Miêu thẩm, có phải có một nam tử khóe miệng mang sẹo thường qua lại thân mật với Bội Nhi không?”

Nghe vậy, Miêu thẩm lập tức kéo nàng vào phòng, đóng cửa sổ lại, nói: “Gã nam tử đó trước đây vẫn luôn nghỉ ở phòng Bội Nhi. Sáng sớm cùng Bội Nhi ra ngoài, đêm khuya mới về, chẳng rõ làm gì. Nhưng từ khi Bội Nhi không về, hắn cũng không xuất hiện nữa.”

Lục Thư Cẩn thầm nghĩ, khó trách nàng chưa từng gặp người này. Bội Nhi làm việc sớm, trời chưa sáng đã đến tú phường. Mỗi lần Lục Thư Cẩn tỉnh dậy thì nàng ấy đã đi rồi. Gã nam tử kia cũng ra ngoài từ sớm, về khuya. Dù ở chung một viện, không gặp mặt cũng là chuyện thường. Nhưng hắn qua lại thân mật với Bội Nhi, từ khi Bội Nhi mất tích thì cũng biến mất. Việc này rõ ràng không thể không liên quan đến hắn.

Lục Thư Cẩn trầm tư một lát rồi đứng dậy rời đi. Trước khi đi, nàng dặn Miêu thẩm tiếp tục khóa chặt phòng của Bội Nhi.

Ra khỏi đại viện, nàng theo kế hoạch ban đầu đi mua chăn đệm và hai bộ y phục mới, lại cẩn thận chọn vài món bút mực có chất lượng vừa mắt. Số bạc mang theo cũng tiêu gần hết. Về đến xá phòng của Hải Châu học phủ, nàng mang đồ vào phòng nhưng không vội thu dọn, mà lấy chiếc khăn tay Bội Nhi tặng hôm khai giảng ra. Dùng tay sờ thử, quả nhiên phát hiện chiếc khăn có điểm bất thường.

Hôm nay, khi nói chuyện với Miêu thẩm ở đại viện, nàng chợt nhận ra sự khác lạ của Bội Nhi ngày đó. Tỷ ấy đã tặng nàng một chiếc khăn tay, nhưng trên khăn thêu chim hỉ thước và hoa hạnh rực rỡ, màu sắc tươi đẹp, không hợp để nam tử dùng.

Vì vậy, Lục Thư Cẩn mang về rồi cất vào rương, chưa từng sử dụng. Nhưng giờ nghĩ lại, rất có thể đây chính là dụng ý của Bội Nhi. Ngày ấy, tỷ ấy còn đặc biệt nhắc đến chuyện người ngoại địa mất tích, thực ra là đang ám chỉ điều gì đó cho nàng.

Lục Thư Cẩn vội vàng lấy kéo, cắt dọc theo đường may của khăn. Quả nhiên, chiếc khăn được khâu từ hai mảnh vải, giữa đó kẹp một mảnh lụa mỏng. Trên lụa, vết máu đỏ tươi loang lổ, đứt quãng hiện lên một chữ “cứu”. Đây chính là Bội Nhi đang cầu cứu nàng!

Tim Lục Thư Cẩn run lên dữ dội, nắm chặt chiếc khăn, đầu ngón tay vì dùng sức quá mà trắng bệch. Nàng hối hận sao mình không sớm nhận ra sự bất thường của Bội Nhi khi ấy, không hiểu được ám chỉ của tỷ ấy, để đến tận bây giờ mới phát hiện!