Lục Thư Cẩn chưa bao giờ nghĩ mình là người có phúc khí. Từ khi sinh ra, nàng đã chẳng biết mặt phụ mẫu ra sao. Người ta kể rằng, một lần họ cùng lên núi hái thuốc, chẳng may gặp phải sạt lở đất, từ đó không bao giờ trở về, để lại Lục Thư Cẩn mới ba tháng tuổi cho tổ mẫu nuôi nấng.
Lúc ấy, nàng còn chưa cai sữa, thậm chí chưa có tên.
Tổ mẫu lặng lẽ lau khô lệ, dùng cháo loãng từng miếng từng miếng nuôi nàng lớn đến bốn tuổi. Bà thường ôm nàng trong lòng, ngồi nơi ngưỡng cửa, giọng nói già nua chậm rãi lẩm nhẩm: “Tiền cũng đầy, phúc cũng tràn, sau này Mãn Mãn lớn lên, nhất định là người có phúc khí.”
Lục Thư Cẩn bé nhỏ chẳng hiểu được ý nghĩa những lời ấy, cũng không nhận ra nếp nhăn cùng dấu vết tuổi già ngày càng hằn sâu trên gương mặt tổ mẫu.
Mãi đến khi bà nằm trong quan tài, Lục Thư Cẩn được đưa đến một sân nhỏ cỏ dại um tùm. Một người tự xưng là di mẫu đứng trước mặt nàng, lạnh nhạt nói: “Từ nay con sẽ sống ở đây.”
Kể từ ngày ấy, nàng có tên, gọi là Lục Cẩn. “Cẩn” – ý chỉ ngọc đẹp. Nhưng khi lớn hơn một chút, nàng hiểu rằng chữ “Cẩn” ấy có lẽ là cẩn thận, nhắc nhở nàng phải luôn giữ quy củ, hành sự thận trọng, không một khắc được quên rằng mình đang sống nhờ vào hơi thở của người khác.
Quần áo và đồ dùng của nàng tuy đơn sơ nhưng cũng đủ để lớn lên bình an. Mười năm như một ngày sống trong ngôi nhà ấy, nàng luôn biết rõ, đó không phải nhà mình.
Những bộ váy áo đẹp đẽ, trang sức lộng lẫy của các biểu tỷ muội, nàng chẳng bao giờ dám liếc nhìn quá một lần.
Nếu lỡ gây ra chuyện, nàng phải vội cúi đầu nhận lỗi, bằng không sẽ bị phạt quỳ và nhịn đói. Nàng càng ngoan ngoãn, di mẫu càng ít mắng mỏ, phiền phức cũng giảm bớt.
Đến năm mười sáu tuổi, di mẫu bắt đầu gấp rút muốn gả nàng đi. Chẳng hề thương lượng, bà đã định sẵn cho nàng một mối hôn sự với con trai thứ nhà họ Vương – một kẻ buôn ngọc làm giàu ở thành. Hắn đã ngoài ba mươi, què chân, chưa vợ, dung mạo xấu xí, tính tình háo sắc, tiếng xấu trong thành lan xa.
Thế nhưng nhà họ Vương hứa hẹn sính lễ hai gian cửa hàng cùng trăm lượng bạc. Sính lễ hậu hĩnh như vậy, cuộc hôn sự này gần như đã định. Lục Thư Cẩn hiểu rõ trong lòng, dù có nói rách miệng cũng chẳng thể lay chuyển ý định của di mẫu.
Vì vậy, khi bà đến thông báo, nàng không thốt nửa lời phản đối, vẫn ngoan ngoãn như mọi ngày. Hai nhà bắt đầu xem bát tự, chọn ngày cưới, chuẩn bị hôn lễ.
Đúng lúc mọi việc đang rộn ràng, Lục Thư Cẩn lặng lẽ đeo hành lý nhỏ, thừa lúc không ai để ý, âm thầm bỏ trốn.
Nàng chạy rất xa, ngồi xe ngựa suốt năm ngày, chuyển qua vài trạm, cuối cùng đến Vân Thành, nơi phồn hoa lừng danh nước Yến.
Lục Thư Cẩn từng đến nơi này một lần. Khi ấy, cô phu có việc làm ăn ở Vân Thành, mang theo nương tử đi chơi, nàng được đi cùng.
Nàng từng xin một quẻ trong ngôi chùa nổi tiếng nhất Vân Thành. Thẻ đỏ rơi xuống đất, chữ viết ngay ngắn. Lục Thư Cẩn nhặt lên, lật lại, liền thấy hai chữ: Đại Cát.