Giáo viên trên lớp thao thao bất tuyệt về tình hình xã hội hiện tại, còn học sinh bên dưới thì cứ xem như thầy cô đang kể chuyện.
Tổng số sinh viên của toàn học viện còn ít hơn cả số sinh viên của một lớp khoa Cơ Giáp.
Sở dĩ năm đó không tuyển đủ người cũng vì danh tiếng của ngành này ngày càng tệ đi, đã trở thành đặc quyền để con nhà giàu "đánh bóng" bằng cấp. Phần lớn những người coi trọng danh tiếng đều không còn lựa chọn ngành này, hơn nữa, mức học phí cao cũng là rào cản khiến nhiều người phải từ bỏ.
Học viện Xã hội Học Nhân loại cung cấp ký túc xá hai người, môi trường ký túc xá cũng thuộc hàng tốt nhất toàn trường.
Mặc dù tiền nào của nấy, nhưng những sinh viên ở ký túc xá đều rất hài lòng về chất lượng này.
Còn về Lăng Thanh, người bị chuyển đến một cách khó hiểu, các giáo viên khoa Cơ Giáp đã đứng ra giúp anh miễn giảm học phí và các khoản phụ phí trong suốt mấy năm học, nên anh càng không cảm thấy ký túc xá này có điểm nào không tốt.
Thậm chí, đây là căn phòng tốt nhất anh từng ở trong nhiều năm qua.
Bạn cùng phòng là một Alpha A-rank, tinh thần lực mạnh, cao hơn anh một cái đầu, là một mỹ nam sở hữu cơ bụng sáu múi.
Đáng tiếc là anh ta sinh ra trong gia đình giàu có, lại thích sống buông thả.
Theo lời anh ta, đến đây hoàn toàn chỉ là để gϊếŧ thời gian.
Khi Lăng Thanh trở về ký túc xá từ quán cà phê, vừa mở cửa đã có thể nghe thấy tiếng cậu chủ lớn phòng mình vừa chơi game vừa mắng đồng đội là đồ phế vật.
Nghe có vẻ trận đấu khá căng thẳng, Lăng Thanh vừa nghĩ vừa thay dép lê ở cửa.
Sợ vào làm phiền bạn cùng phòng đang chơi game, lát nữa lại bị vạ lây, Lăng Thanh đành kéo ghế trong phòng khách ra, đặt bánh lên bàn, chống cằm, nhìn bánh mà buồn rầu.
Bị rơi xuống đất, lại bị anh ép buộc cho vào hộp, lúc này chiếc bánh trông vô cùng thảm hại, thực sự khiến người ta không nỡ lòng nhìn.
Nhìn chằm chằm vài giây, Lăng Thanh liền nghĩ hay là ăn hết chỗ bánh này.
Nhưng anh vừa ăn trưa xong không lâu, bây giờ ăn hết thì sẽ có hơi miễn cưỡng.
Trong phòng ký túc xá, Lâm Lê Hân có một cái tủ lạnh. Không biết lát nữa anh ta chơi game xong, mình có thể nhờ anh để bánh vào tủ lạnh được không.
Tiếng chửi thề trong phòng đột nhiên biến mất, Lăng Thanh nghe Lâm Lê Hân vọng hỏi ra ngoài: "Tiểu Thanh, cậu về rồi à?"
Người đàn ông cao lớn bước ra khỏi phòng, mái tóc đen ngắn rối bù xù lên, rõ ràng là một khuôn mặt điển trai, nhưng dưới chân lại mang một đôi dép bông màu vàng có tai thỏ.
"Ừm, nghĩ cậu đang chơi game nên không muốn làm phiền cậu." Lăng Thanh đứng thẳng dậy, để Lâm Lê Hân cao lớn dễ dàng vòng tay ôm cổ và bám lấy lưng anh.
Cũng không biết tại sao, rõ ràng là cậu chủ lớn có tính sạch sẽ quá mức lại đặc biệt thích dựa dẫm vào anh.
Mái tóc mềm mại cọ vào cổ mình, hơi ngứa, Lăng Thanh không nhịn được khẽ rụt vai né tránh: "Cậu lại vừa ngủ dậy đã chơi game rồi à?"