"Chúng ta chia tay đi."
Những lời lạnh lùng phát ra từ miệng người đối diện, Lăng Thanh siết chặt ly cà phê trong tay, cúi đầu, thậm chí không dám ngẩng lên nhìn đối phương, vẫn ôm chút hy vọng hỏi: "Vậy sau này tôi còn có thể tìm anh không?"
"Không thể."
Câu nói không chút hơi ấm ấy khiến Lăng Thanh hoàn toàn tuyệt vọng.
Người đàn ông ngồi đối diện tên là Tống Lâm, là Omega đã kết đôi với anh. Hai người đã bên nhau gần hai năm, trong đó cũng từng chia tay một lần.
Nhưng cách đây không lâu, họ đã tái hợp.
Lăng Thanh xoay xoay quai ly cà phê trong tay, vẫn có thể nhớ rõ sự phấn khích khi anh nhận được cuộc điện thoại của Tống Lâm vào ba giờ sáng, ba tháng trước.
Ngày hôm đó Tống Lâm dường như đã thắng một cuộc thi nào đó và được mời đi chơi. Một nhóm người đông đúc chen chúc trong phòng riêng, uống say bí tỉ, Alpha và Omega trộn lẫn vào nhau, đủ loại pheromone nồng nặc lan tỏa.
Lăng Thanh vừa đẩy cửa phòng riêng ra, suýt nữa đã hoảng sợ bỏ về vì mùi pheromone nồng nặc trong phòng.
Nếu không phải nghĩ đến Tống Lâm là một Omega, việc anh ta tiếp tục ở lại đó là không an toàn, anh thật sự không có dũng khí bước vào.
Mặc dù anh chỉ là một Alpha D-rank, nhưng những gì xã hội vẫn dạy từ nhỏ đều cho anh biết rằng Omega dễ bị kí©h thí©ɧ bởi các pheromone khác, và dễ bị tổn thương hơn.
Mặc dù lúc đó họ đã chia tay.
Mặc dù Tống Lâm là một Omega mạnh mẽ hơn bất kỳ Alpha nào.
Nhưng anh vẫn không yên tâm.
Ánh đèn trong phòng riêng mờ ảo, trong góc dường như còn đang chiếu những thước phim nhạy cảm. Lăng Thanh cố gắng hết sức để không nhìn những thứ không nên nhìn, cẩn thận bước qua những người say xỉn nằm la liệt trên sàn, tiến từng bước về phía Tống Lâm đang ngồi giữa chiếc ghế sofa.
Khác với những người khác trong phòng, Tống Lâm dù say cũng không hề mất kiểm soát, vẫn ngồi thẳng người, chỉ có khuôn mặt hơi ửng đỏ, ánh mắt có chút mơ màng.
Hai người đã bên nhau hơn một năm, Tống Lâm luôn giữ vẻ lạnh lùng với Lăng Thanh.
Chỉ trong lần say rượu đó, Tống Lâm mới có vẻ mặt dịu đi nhiều, ngoan ngoãn nghe lời anh, được anh nắm tay và ôm ngang vai rời đi mà không hề khó chịu.
Tống Lâm cao hơn Lăng Thanh một chút, nhưng đêm đó khi được ôm đi, anh ta còn chủ động cúi đầu vùi vào hõm vai Lăng Thanh, nũng nịu hỏi vì sao Alpha lại đến muộn thế.
Sau đêm đó, Tống Lâm là người chủ động đề nghị tái hợp.
Chỉ là không ngờ, chỉ mới ba tháng, Tống Lâm lại đề nghị chia tay.
"Tiền cà phê tôi đã trả rồi, lát nữa tôi còn có việc, đi trước đây." Người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng ngẩng tay nhìn đồng hồ đeo tay. Người Alpha đối diện cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào anh ta càng khiến Tống Lâm thêm khinh thường.
"Bánh... anh mang đi đi." Nghe Tống Lâm nói muốn rời đi, Lăng Thanh vội vàng đặt ly cà phê xuống.