Những ngày sau đó, tôi gần như không còn ngủ.
Cứ đến tối, căn nhà quen thuộc nơi tôi sống suốt bảy năm dần trở thành một thực thể khác, chập chờn, méo mó và chứa đựng thứ gì đó tôi không thể gọi tên.
Tôi bắt đầu chú ý đến những thứ nhỏ nhặt nhất.
Đèn trong nhà, vốn vẫn sáng ổn định suốt bao năm, bỗng dưng chớp nháy lạ lùng vào mỗi đêm. Không phải chớp tắt ngẫu nhiên mà là theo một nhịp điệu đều đặn, như nhịp thở của một con gì đó.
Chớp… chớp… dừng.
Chớp… chớp… dừng.
Cứ đúng 3:17 sáng, tất cả đèn trong nhà cùng lúc nhấp nháy hai lần rồi ngừng hẳn.
Chiếc đồng hồ treo tường cũng vậy. Nó ngừng chạy vào đúng khoảnh khắc đó, kim giây dừng lại ở số 12, và chỉ tiếp tục khi 3:18 đến.
Như thể có một thế lực vô hình nào đó đứng chắn giữa thời gian và ngăn không cho khoảnh khắc ấy trôi qua.
Con gái tôi cũng khác.
Từ đứa bé vui vẻ, nó trở nên lặng lẽ và kín tiếng, đôi mắt lúc nào cũng ươn ướt, mơ màng.
Nó nói những câu không ai dạy, những lời quá già so với tuổi, và chứa đựng một thứ gì đó cũ kỹ, như vọng lại từ một giấc mơ xa xăm.
“Hắn bảo khi mắt ba chớp, hắn sẽ nhảy vào.”
Có lần tôi vừa quay đi, nghe nó thì thầm: “Hắn đứng sau lưng ba kìa.”
Tôi giật bắn người, quay lại. Chẳng có ai ngoài bức tường trống.
Một tối khác, khi tôi đang ôm nó ngủ, nó dụi đầu vào ngực tôi, thì thào: “Khi hắn đến, mắt sẽ không chớp.”
Tôi nắm chặt tay con bé, cảm nhận làn da lạnh ngắt và run rẩy từng nhịp.
“Con đang nói gì thế?”
Nó chỉ im lặng, cười nhẹ, rồi nhắm mắt.
Tôi cảm thấy, bằng một cách nào đó, nó biết nhiều hơn tôi tưởng.
Tôi bắt đầu hoang tưởng.
Không thể chịu được nữa, tôi lục tung cả căn nhà.
Từ phòng khách đến nhà kho, từ tầng lầu xuống tầng hầm. Tôi kiểm tra từng khe cửa, từng ngóc ngách dưới gầm bàn, trong các tủ quần áo, sau rèm cửa.
Tôi tìm mọi thứ: máy quay lén, thiết bị nghe trộm, đầu phát sóng vô tuyến… bất kỳ thứ gì có thể lý giải được những hiện tượng lạ này.
Nhưng thứ duy nhất tôi tìm được… là bụi.
Và một mùi hôi thối không rõ nguồn.
Lạ lùng ở chỗ, dù tôi lau dọn từng góc phòng, mùi ấy vẫn cứ vương lại, nồng nặc, ngai ngái như mùi thịt chết lâu ngày. Có lúc mùi bốc lên mạnh nhất ở hành lang trên tầng, nơi đặt phòng con gái và phòng ngủ chính.
Tôi mở từng cửa sổ, kiểm tra các ống cống, thậm chí cạy cả khe tường, nhưng không có gì.
Mùi ấy dường như không đến từ vật chất, mà như từ chính những khoảng không gian trong căn nhà này, từ những góc tối mà ánh mắt con người không thể chạm đến.
Có đêm, tôi đang ngồi trong phòng khách thì nghe thấy tiếng thì thầm.
Những câu nói vỡ vụn, như vọng ra từ khe cửa hoặc từ bức tường sau lưng. Tôi dỏng tai lắng nghe, nhận ra từng chữ lạ hoắc, là lạ, nhưng rồi, bất chợt, một từ lọt vào tai tôi rõ ràng:
"Minh."
Tôi nắm chặt con dao bếp giấu dưới gối.
Tôi biết thứ này không còn là trí tưởng tượng.
Không phải trò đùa, cũng chẳng phải tai nạn trùng hợp.
Có một… ai đó, hoặc một cái gì đó đang ở đây.
Trong chính căn nhà của tôi.
Đợi đúng 3:17 mỗi đêm để bước sang thế giới này.
Và từng giây từng phút, nó đang tiến lại gần tôi hơn.