Chương 3: Những lời thì thầm

Tôi mất ngủ suốt ba đêm liên tiếp.

Dù cơ thể mệt lử, đôi mắt nặng trĩu như đá đè, tôi vẫn không dám nhắm mắt quá lâu. Bởi tôi biết… chỉ cần chợp mắt, tôi sẽ lại nghe thấy nó.

Tiếng thở sát bên tai.

Tiếng cười khúc khích như lưỡi dao cắt vào màng nhĩ.

Tiếng bước chân trong hành lang tối mà tôi chưa từng thấy ai.

Và tệ nhất là vào đúng 3:17 sáng, thời điểm mà sự bình yên giả tạo của ngôi nhà vỡ vụn, và cái gì đó khác bắt đầu len vào, chiếm chỗ.

Tối đó, tôi đặt máy báo trẻ em trên bàn đầu giường như mọi khi. Nó là loại máy cũ, một bên đặt trong phòng con gái, một bên để bên tôi. Bình thường chỉ phát tiếng rè nhẹ, nhưng ba đêm nay, cứ đúng 3:17, nó lại phát ra tiếng động lạ.

Không phải tiếng bước chân, cũng không phải tiếng thở.

Mà là… lời thì thầm.

Thoạt đầu chỉ là những tiếng sột soạt, như giấy cọ vào nhau. Rồi dần rõ hơn thành những tiếng thì thào không lời, như hàng trăm cái miệng khô khốc cất tiếng sau hàng thế kỷ im lặng.

Tôi quyết định ghi âm lại.

Dùng điện thoại đặt ngay bên máy báo, bật chế độ thu âm.

Tôi ngồi im trong phòng, ánh đèn ngủ lập lòe như sắp tắt. Gió ngoài cửa sổ như ngừng thổi, mọi thứ nín thở chờ đợi khoảnh khắc ấy.

3:16

Kim giây nhích từng nhịp một, nghe rõ tiếng tích tắc trong l*иg ngực.

3:17

Tiếng rè bắt đầu lớn hơn. Tôi căng tai nghe.

Lần này không còn là tiếng thì thầm vô nghĩa nữa.

Có một giọng nói, thấp, ẩn trong lớp sóng rè rè, như âm thanh vẳng lên từ đáy giếng sâu hun hút.

Lặp đi lặp lại một từ.

Tên tôi.

"Minh… Minh… Minh…"

Từng tiếng một, kéo dài, lê thê, như thể chính căn nhà này đang gọi tôi.

Tôi toát mồ hôi lạnh, l*иg ngực thắt lại. Tay run run với lấy điện thoại, dừng ghi âm.

Tôi ngồi bất động mất một lúc, không dám nghe lại ngay.

Nhưng rồi, tò mò, hay đúng hơn là nỗi sợ phải biết chắc, buộc tôi bật file ghi âm lên.

Ban đầu vẫn là tiếng rè rè của máy báo, xen lẫn vài tiếng cọt kẹt xa xăm.

Rồi giọng nói đó lại cất lên: "Minh… Minh…"

Nhưng đến đoạn cuối, khi đồng hồ trên tường điểm sang 3:18, một câu nói khác vang lên.

Giọng nói ấy không phải của người, mà như một thứ gì đó nhão nhoét, ẩm ướt, và tràn đầy căm ghét lẫn vui thú.

"Chào mừng trở lại."

Tôi cảm thấy cả căn phòng lạnh đi một cách bất thường.

Không khí dày đặc như keo đặc trét lên da thịt.

Một nỗi sợ cũ kỹ trào lên trong lòng, như thể tôi đã nghe câu này ở đâu đó trước kia, từ rất lâu… rất lâu rồi.

Sáng hôm sau, tôi quyết định kể với vợ.

Nhưng khi ngồi xuống đối diện cô ấy bên bàn ăn, tôi chợt nhận ra.

Cô ấy đang nhìn tôi, hoặc đúng hơn là nhìn xuyên qua tôi, ánh mắt trống rỗng, lơ lửng như một người vừa thoát ra khỏi cơn mê dài.

Tôi hỏi: "Đêm qua… em có nghe gì không?"

Cô ấy im lặng hồi lâu, rồi bỗng dưng khẽ mỉm cười.

Một nụ cười mệt mỏi, méo mó.

"Em mơ thấy hành lang."

Tôi ngẩn người.

"Hành lang nào?"

Cô ấy cúi đầu, thì thầm như gió lướt qua mặt bàn:

"Hành lang mà trước đây chúng ta từng đi."

Tôi không hiểu. Trước đây? Khi nào? Ở đâu?

Tôi mở miệng định hỏi tiếp, nhưng lúc ấy, máy báo trẻ em trên bàn bất chợt tự bật loa, phát ra một tiếng rè kéo dài.

Tôi quay sang.

Không ai chạm vào.

Màn hình chỉ nhấp nháy đèn xanh.

Không có tiếng trẻ con khóc, cũng không có ai trong phòng con gái.

Chỉ là… một tiếng thì thầm khe khẽ: "Minh…"

Tôi rùng mình.

Đó không phải là giọng tôi, không phải của vợ tôi, cũng chẳng phải của con gái.

Mà là một giọng khác.