Chương 2: Những điều không thể nhớ

Từ sáng hôm đó, tôi để ý thấy con gái mình trở nên khác lạ. Nó không còn nhảy chân sáo trong bếp hay ôm con chó Shiro quấn lấy chân mẹ nữa. Thay vào đó, nó ngồi hàng giờ trước cửa sổ, mắt dán vào hành lang dài dẫn ra cửa chính.

Tôi hỏi nó đang nhìn gì. Nó chỉ trả lời bằng một câu ngắn gọn, như thể là sự thật hiển nhiên: “Con đang đợi.”

“Đợi ai?” Tôi khó hiểu hỏi.

Nó nghiêng đầu, môi mấp máy điều gì đó không thành lời, rồi thì thầm đủ để tôi nghe rõ một chữ: “Hắn.”

Tôi cảm thấy lạnh sống lưng.

Buổi tối, trong bữa cơm, tôi cố gắng làm bầu không khí bớt nặng nề bằng cách nói vài câu đùa về chuyện vẽ tranh hôm qua. Nhưng con bé chỉ yên lặng gắp thức ăn, mắt không rời khỏi hành lang phía sau tôi.

Rồi nó ngẩng lên, giọng bình thản một cách đáng sợ: “Hắn bảo không được nhớ hắn trông thế nào.”

Tôi ngưng nhai, hỏi lại con bé: “Ai cơ?”

“Kẻ Im Lặng.”

Nó nghiêng đầu, như đang lắng nghe một giọng nói vô hình bên tai, rồi lặp lại: “Nếu ba nhớ được, thì hắn sẽ buồn.”

Tôi không biết phải trả lời thế nào. Vợ tôi thì ngồi lặng thinh suốt bữa, ánh mắt mờ đυ.c, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.

Đêm đó, khi tôi đang dọn dẹp phòng khách thì nghe tiếng động lạch cạch từ bếp. Tôi nghĩ là con bé dậy uống nước. Nhưng khi bước vào, tôi thấy vợ mình đứng đó, trước bức tường bếp.

Cô ấy xoay lưng về phía tôi, mái tóc dài rũ xuống, vai hơi rung nhẹ. Tôi định cất tiếng thì chợt nghe cô ấy lẩm bẩm.

Những từ không có nghĩa, nhưng dần dần tôi nhận ra… chúng là những câu nói đảo ngược. Ngược chữ.

“Ngợi chào… là hắn… chỗ ngươi…”

Tôi rùng mình.

“Em?” Tôi gọi.

Cô ấy quay phắt lại, hai mắt trừng trừng. Trước khi tôi kịp chạm vào, cô hét lên như một con thú bị dồn vào đường cùng và… cắn tôi.

Hàm răng cô ấy cắm sâu vào vai tôi, đau buốt đến mức tôi phải quỵ xuống. Tôi nghe tiếng răng nghiến vào da thịt mình, máu chảy ướt áo. Phải dùng cả hai tay, tôi mới đẩy được cô ra.

Vợ tôi ngã xuống nền nhà, ngước lên với ánh mắt trống rỗng. Rồi cô ngất lịm.

Tôi băng vết thương lại, một vết cắn sâu, để lại dấu răng hình lưỡi liềm. Và điều kỳ lạ là suốt đêm ấy, vết thương nhức nhối một cách lạ lùng, như thể có thứ gì bên trong đang quặn lại.

Tôi gọi bác sĩ, nhưng vợ tôi khi tỉnh dậy lại không nhớ gì cả. Cô ấy còn khăng khăng rằng tối qua cô ngủ li bì, không hề xuống bếp.

Càng lúc tôi càng có cảm giác mọi thứ trong ngôi nhà này không còn thuộc về tôi nữa.

Con chó Shiro vốn là con chó trung thành nhất, bám lấy vợ chồng tôi suốt sáu năm nay đột nhiên thay đổi. Nó không chịu lên cầu thang nữa. Mỗi khi màn đêm buông xuống, nó chỉ ngồi ngay chân cầu thang, gầm gừ hướng về khoảng không vô hình nơi hành lang.

Có đêm tôi nghe tiếng nó rêи ɾỉ, rồi tru lên những hồi dài đến thê lương, cứ như nó đang đối mặt với thứ gì đó mà mắt người không thể thấy.

Tôi xuống nhà, quỳ bên cạnh vuốt ve nó, khẽ hỏi: “Mày thấy gì thế, Shiro?”

Nó nhìn tôi bằng đôi mắt đυ.c ngầu sợ hãi, rêи ɾỉ khe khẽ rồi nằm bẹp xuống sàn.

Sáng hôm sau, tôi phát hiện nó chết.

Không một vết thương. Không dấu hiệu nào của bệnh tật. Nó chỉ… chết. Đôi mắt vẫn mở trừng trừng, miệng há hốc, như thể chết khi đang tru lên một tiếng cuối cùng.

Tôi chôn nó sau vườn, ngay dưới cây bàng mà con bé hay trèo chơi.

Con gái tôi khóc hàng giờ. Nhưng lạ lùng thay, không phải vì Shiro.

Nó vừa khóc vừa lặp đi lặp lại: “Hắn bảo ba làm hỏng món đồ hắn thích nhất rồi.”

Tôi hỏi lại: “Cái gì? Shiro là món đồ của ai cơ?”

Nó càng khóc to hơn, úp mặt vào lòng tôi, nghẹn ngào:

“Hắn thích Shiro. Hắn bảo… hắn chưa từng có một con chó. Bây giờ thì hết rồi.”

Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong phòng khách, ánh đèn mờ vàng phủ lên bức tường đầy bóng.

Tôi cảm thấy… mình không còn đơn độc.

Không khí như đặc quánh lại, những bóng đen chập chờn theo từng nhịp thở.

Ở hành lang phía sau, tôi chắc chắn nghe thấy tiếng bước chân. Chậm rãi. Ẩn nhẫn.

Và một tiếng cười khúc khích, mảnh như tơ, nhưng sắc lẹm như dao lam.