Chương 1: Bức tranh gia đình kỳ lạ

Con gái tôi trở về nhà từ trường, bàn tay bé nhỏ ôm khư khư tờ giấy vẽ màu sáp đã hơi nhàu. Nó rón rén bước vào phòng khách, đôi mắt liếc nhìn tôi một cái rồi lại cụp xuống. Có gì đó trong cách nó đi đứng hôm nay khiến tôi chú ý, không phải sự vui vẻ lanh chanh như thường lệ, mà là một vẻ dè chừng kỳ lạ, như thể nó đang mang theo điều gì không nên có.

"Ba xem đi!" Nó nói rồi đặt bức tranh lên bàn.

Tôi cúi xuống nhìn. Là một bức tranh gia đình, tôi, vợ, con gái và con chó Shiro. Chúng tôi đang đứng trên bãi cỏ trước nhà, mặt trời phía sau và ngôi nhà với cửa sổ xanh quen thuộc. Nhưng… còn một người nữa.

Phía sau cả nhà, có một hình người đen xì, không rõ chi tiết. Hắn đứng đó, hơi khom người như đang áp sát vào ba con tôi, miệng mỉm cười nhưng không có mắt. Một bóng đen nở nụ cười.

Tôi rùng mình, chỉ vào hình đó, hỏi con: "Đó là ai vậy con?"

Con bé liếc nhìn tôi, rồi cúi mặt xuống.

"Đó là Kẻ Im Lặng!" Nó thì thào.

Tôi nhíu mày. "Ai cơ?"

Nó ngẩng lên, mắt mở to, giọng nhỏ như gió lướt qua khe cửa.

"Hắn sống ở hành lang và theo dõi chúng ta lúc ngủ."

Tôi bật cười, định trêu ghẹo tiếp, nhưng khuôn mặt con bé không hề có một chút biểu cảm nào của trò đùa. Nó trông nghiêm túc, quá nghiêm túc với một đứa trẻ tám tuổi.

"Hắn bảo đừng nói với ba… nhưng con thích hắn." Nó nói, rồi cẩn thận gấp bức tranh lại, như đang giấu đi một bí mật.

Tối hôm đó, tôi khoá cửa phòng con bé thật chặt, kiểm tra hành lang hai lần trước khi đi ngủ. Không có gì ngoài mấy cái bóng và tiếng gỗ kêu cọt kẹt vì thay đổi nhiệt độ. Tôi tự nhủ chỉ là trí tưởng tượng trẻ con, chắc nó bị ảnh hưởng từ phim hoạt hình hay câu chuyện bạn bè kể.

Nhưng rồi, vào lúc 3:17 sáng tôi tỉnh dậy. Không phải vì tiếng động, mà vì một cảm giác lạ, là một hơi thở. Nặng nề, ẩm ướt, sát ngay bên tai.

Tôi không dám mở mắt ngay. Vợ tôi đang ngủ quay lưng lại, nhịp thở của cô ấy đều đều.

Tiếng thở kia không phải của tôi. Không phải của vợ tôi. Nó ẩm và dính như tiếng gió thổi qua khe ống thở. Và nó… quá gần.

Tôi bật dậy, tim đập như trống, run rẩy gọi khẽ: "Ai đó?"

Không tiếng trả lời. Chỉ là… im lặng. Một thứ im lặng dày đặc như bùn, phủ lên cả căn phòng.

Rồi tôi nghe thấy một tiếng cười khúc khích nhỏ như tiếng trẻ con, nhưng nghèn nghẹn và méo mó.

Tôi lao vào phòng con gái.

Nó đang ngủ say, cuộn tròn dưới chăn. Không một vết xước, không dấu hiệu gì lạ. Ngoại trừ một thứ.

Cánh cửa tủ quần áo mở hé.

Tôi bước đến, tay run run kéo nó đóng lại thật chậm, thật nhẹ. Cố không phát ra tiếng động nào. Tôi cúi xuống, hôn nhẹ lên trán con bé, cảm thấy làn da ấm áp nhưng lạnh lẽo lạ thường, rồi quay trở về phòng.

Sáng hôm sau, con gái tôi nhìn tôi với ánh mắt khác. Không còn sự ngây thơ thường ngày. Nó trầm ngâm như đang cân nhắc điều gì đó rất lâu, rồi mới cất lời:

"Kẻ Im Lặng bảo… bây giờ hắn thích ba rồi."

Tôi nheo mắt, chưa kịp phản ứng, thì nó nói tiếp: "Không, ba. Thế là xấu đấy."

Câu nói như một mũi kim xuyên thẳng vào ngực tôi. Tôi nhìn nó chằm chằm, cố cười.

"Hắn trông thế nào?" Tôi hỏi, cố giữ giọng nhẹ nhàng.

Nó chớp mắt.

"Con không nhớ. Hắn bảo… không được nhớ."