Chương 9

“Đang nói chuyện đàng hoàng với đại nhân, đừng có đánh trống lảng.”

Mai Vọng Thư nhắm mắt, khóe môi lộ ra một nụ cười yếu ớt.

“Yên Nhiên, ta đã hai mươi sáu rồi.”

“Hai mươi sáu tuổi, vẫn chưa muộn. Ở quê hương của thϊếp còn có phu nhân bốn mươi tuổi vẫn sinh con, giống như trai già hoài châu.”

“Không, ý ta là đã hai mươi sáu tuổi, mà vẫn mang thân phận này, sống một cuộc sống như thế. Hôm nay không biết ngày mai, năm nay, năm tới sẽ ra sao. Mỗi ngày trôi qua bình an, ta đều cảm thấy như mới trộm được một khoảng thời gian tốt đẹp.”

Mai Vọng Thư hé đôi mi dài ướt sũng: “Chỉ cần cả nhà đều yên ổn như bây giờ, ta đã hài lòng. Về phần con nối dõi, cứ xem ý trời, nếu vô duyên thì không cần cưỡng cầu.”

“Thuốc sắc xong thì mang đến, đừng để nguội.” Cuối cùng nàng nhẹ nhàng nói.

Yên Nhiên im lặng thêm một gáo nước nóng vào thùng, rồi đứng dậy đi ra ngoài lấy thuốc.

Uống thuốc xong, cơn buồn ngủ kéo tới, Mai Vọng Thư mắt nhắm mắt mở, còn giãy dụa dặn dò: “Hai khắc sau nhớ gọi ta dậy...” Rồi mơ mơ màng màng ngủ thϊếp đi.



Bên trong Hoàng thành, Đông Noãn các.

Vị trí của noãn các này vừa vặn nằm giữa, phía trước là tam điện, phía sau là lục cung, là nơi quân vương nghỉ ngơi tạm sau khi bãi triều. Dù chưa vào mùa đông rét đậm, trong noãn các đã sớm đốt địa long, không khí ấm áp như mùa xuân.

Đế vương trẻ tuổi mặc thường phục thêu rồng biển mây, đầu đội Dực Thiện quan, ngồi ngay ngắn sau ngự án gỗ tử đàn. Trước mặt là một quyển tấu chương đang mở, người rơi vào trầm tư.

Phía dưới ngự án, Từ lão thượng thư, Lại bộ trọng thần, cúi đầu bẩm báo xong công vụ sắp xếp trong kinh thành năm nay. Ông ta chờ mãi không thấy đáp lại, mồ hôi nóng hổi chảy xuống, vội nâng ống tay áo lau đi.

Tại sao từ đầu đến cuối hoàng thượng không nói gì cả? Ông ta đã nói sai ở đâu?

Xưa nay bệ hạ nhân từ, nhưng nếu thần tử phạm lỗi sẽ trực tiếp chỉ ra. Hôm nay lại không nói lời nào, cũng không đáp, cũng không nhìn, rốt cuộc là có ý gì...

Từ thượng thư lo lắng bất an, tim đập dồn dập.

Một nội thị nhẹ nhàng bước vào, đổi ấm trà đã lạnh trên bàn rồi lặng lẽ lui xuống.

Trong đình viện ngoài cửa sổ, dòng nước từ ống tre hẹp chảy tinh tế xuống ống tre bên dưới.

Lách cách!

Âm thanh thanh thúy vang lên phá vỡ sự yên tĩnh. Ống tre lật lên, lại có tiếng nước róc rách yếu ớt trong sân.

Đế vương đang chìm trong suy nghĩ bừng tỉnh, đặt tấu chương xuống, nhìn đồng hồ mặt trời loại nhỏ đặt ngoài sân.

Đã gần tới giờ trưa.

Hắn thu hồi ánh mắt, vẻ mặt ôn hòa, nói với Từ thượng thư đang thấp thỏm trong noãn các: “Từ khanh tiếp tục nói, trẫm nghe.”