Một nồi nước lớn màu nâu vừa bưng từ bếp xuống vẫn còn sủi bọt ùng ục, đổ thẳng vào thùng gỗ.
Cửa nội thất đóng chặt, cuối cùng Mai Vọng Thư có thể dỡ bỏ tất cả gánh nặng cùng lớp ngụy trang, thoải mái ngâm mình trong bồn tắm nóng, hưởng thụ sự dễ chịu lâu rồi mới có.
Mái tóc đen ướt sũng xõa xuống, nàng từ từ nhắm mắt, buồn ngủ dựa vào mép thùng gỗ lớn. Yên Nhiên đứng phía sau tháo búi tóc nam của nàng xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa bóp da đầu.
“Chỉ ngâm mình trong hai khắc.” Bỗng Mai Vọng Thư giãy dụa cố tỉnh táo, nhìn đồng hồ nước ở góc: “Hai khắc sau gọi ta dậy. Lát nữa còn phải vào cung báo cáo công việc.”
“Nửa canh giờ, không thể ít hơn. Nếu không thuốc hoàn toàn không có tác dụng.” Yên Nhiên nhẹ giọng oán giận: “Đại nhân lại muốn giống lần trước, người thì đã sắp tới trước cung, sau đó lại đau đến không đứng vững, đi được nửa đường rồi quay về?”
“Hai khắc, đánh thức ta đúng giờ.” Mai Vọng Thư nằm sấp ở mép thùng gỗ, mi mắt đen dài rũ xuống, nhìn chằm chằm sóng nước gợn: “Bệ hạ ở trong cung chờ, không thể kéo dài quá lâu.”
Nồi thuốc tắm màu nâu thứ hai vừa mới nấu xong, từ từ đổ vào thùng nước nóng.
“Ban nãy bên bờ sông được ban cho canh sâm gừng, có tác dụng trừ lạnh tốt, đại nhân nên uống nhiều một chút.”
Trong tiếng nước róc rách, Yên Nhiên nhẹ giọng chậm rãi nói: “Thuốc đắng dã tật, tốt cho bệnh. Đại nhân là người học rộng hiểu sâu, sao lại không hiểu đạo lý đơn giản này chứ.”
Mai Vọng Thư nhớ tới bát canh thuốc kia thì đầu lại đau.
“Bây giờ ngươi nói được như vậy bởi vì người uống không phải ngươi. Uống thử một hớp... cái vị đó” Nàng khẽ hít một hơi: “... người chết cũng có thể sống lại.”
Yên Nhiên che miệng cười rộ, cuối cùng cũng bỏ qua cho đại nhân nhà mình, đổi sang một đề tài khác.
“Đại nhân gặp ngày lạnh thì toàn thân đau nhức, một phần là bệnh cũ, phần khác là do cung hàn.”
Nàng cầm gáo gỗ múc ít nước nóng khuấy đều trong thùng, lại cầm lược lên chậm rãi chải mái tóc đen dài của Mai Vọng Thư.
“Thứ cho thϊếp nói thẳng, loại thuốc đại nhân dùng mỗi tháng phải ngưng lại. Uống tiếp, không chỉ hại thân vì cung hàn, mà sau này muốn có con nối dõi sẽ rất khó.”
Mai Vọng Thư lười biếng xoay người, nằm sấp bên thùng gỗ, để mặc Yên Nhiên vớt một nửa mái tóc đen trong nước lên rồi tiếp tục chải.
“Chính thất phu nhân của Mai gia ta là ngươi. Muốn có con nối dõi thì tất nhiên phải do ngươi sinh, liên quan gì đến ta.”
Yên Nhiên tức giận đến run tay, cây lược rơi xuống nước.
“Ngài, ngài…” Nàng vội vàng dùng gáo gỗ vớt lược lên, nhẹ nhàng gõ vào trán trơn bóng của phu quân.