Chương 7

Bức hoành phi màu đen nhũ kim treo dưới mái hiên cửa chính dĩ nhiên cũng là đồ mới.

Bốn chữ to “Phủ Mai học sĩ” do chính tay đương kim Thánh Thượng viết, góc trái tấm bảng có dấu son đỏ thắm, đó là tư ấn của Thánh Thượng.

Bức hoành mới được treo vài tháng, mỗi ngày đều có dân chúng nghe danh mà đến ngắm nửa ngày, sau đó gọi cả nhà đến quỳ xuống dập đầu vài cái rồi mới hài lòng ra về.

Mỗi lần Mai Vọng Thư hạ triều về nhà, xe ngựa đều bị chặn ở cửa ngõ nửa canh giờ, sau đó dứt khoát phải đổi sang đi cửa hông.

Cảnh tượng náo nhiệt “chiêm ngưỡng tấm bảng” kéo dài khoảng nửa năm, tất cả người trong kinh đều phải đến nhìn một lần rồi mới yên ổn trở lại.

“Đại nhân, đến nơi.” Lúc không có người ngoài, Yên Nhiên không gọi “phu quân” mà đổi sang xưng hô quen thuộc, nhẹ nhàng đánh thức Mai Vọng Thư vừa chợp mắt được một lát.

Quản gia Mai phủ, Thường bá, dẫn theo hai mươi người lớn nhỏ trong phủ, cung kính đứng ở ngoài cửa nghênh đón chủ nhân rời kinh mấy tháng trở về.

Mai Vọng Thư xuống xe ngựa, cởϊ áσ khoác lông công ngự ban đưa cho Yên Nhiên.

Đi vài bước, đột nhiên nhớ tới Thượng Phương Bảo Kiếm bị bỏ quên ở góc xe ngựa, nàng quay đầu lại định lấy thì thiếu niên áo trắng lặng lẽ đi theo đã kịp lấy ra.

Mai Vọng Thư hơi gật đầu với hắn: “Cảm ơn.”

Thiếu niên rụt rè gật đầu, đưa Thượng Phương Bảo Kiếm chói mắt ấy qua.

Quản gia Thường bá đứng ở cửa quan sát thiếu niên áo trắng vài lần. Nhìn qua chừng mười bảy mười tám tuổi, còn chưa đội phát quan, tóc đen dùng dây cột buộc cao, mặc xiêm y bằng lụa như quân nhân, cổ tay áo hẹp.

“Vị này là...?”

“À, hắn họ Hướng, Hướng Dã Trần. Trong nhà đứng thứ bảy, gọi hắn Tiểu Thất là được.”

Mai Vọng Thư giới thiệu ngắn gọn: “Ta mời hắn tới làm hộ viện. Ăn uống chi tiêu thì cứ phát như lương của nhất đẳng hộ viện.”

Thường bá tuân lệnh, dẫn Hướng hộ vệ mới đến đi về phía Tây viện.

Hướng Dã Trần đứng tại chỗ không di chuyển, trợn mắt tức giận nhìn Mai Vọng Thư.

Ánh mắt ấy lập tức nhắc nhở Mai Vọng Thư. Nàng ngăn Thường bá lại, dặn thêm: “Tiền lương của Hướng hộ vệ khác với những hộ vệ khác, lấy từ tiền riêng của ta. Đúng rồi, ta có việc riêng giao cho hắn, sắp xếp cho hắn một mình một viện yên tĩnh, gần chủ viện.”

Hướng Dã Trần lúc này mới hài lòng đi theo.

Yên Nhiên dẫn đường, hai người đi dọc theo hành lang, vừa đi vừa trò chuyện về những việc xảy ra trong nhà mấy tháng nay, chẳng mấy chốc đã tới chính viện phía Đông.

Trong phòng đã sớm chuẩn bị nước nóng, thùng gỗ lớn và thuốc tắm cũng đã nấu xong.