Chương 5

Hàng trăm ánh mắt bên bờ sông đồng loạt dõi theo khi Mai đại nhân và Mai phu nhân bước lên xe ngựa trở về Mai phủ.

Cửa xe vừa khép, qua khe hở, người ta vẫn thấy rõ Mai đại nhân rút từ trong tay áo ra một chiếc vòng ngọc xanh biếc trong vắt như nước, sau đó nhẹ nắm lấy tay phu nhân, ân cần đeo vào cổ tay nàng ta.

Xe ngựa lăn bánh, bỏ lại sau lưng bao ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa cảm khái.

“Quả là người tài còn có người tài hơn, trời cao vẫn còn trời cao hơn.”

Vinh ngự sử và Lý ngự sử đi song song, tiến về phía xe ngựa đang chờ. Vinh ngự sử khẽ than: “Xem Mai học sĩ kìa, trong nhà có vợ đẹp như ngọc, ngoài triều lại được lòng bệ hạ, tuổi còn trẻ mà đủ cả vinh hoa. Còn chúng ta theo người rời kinh làm nhiệm vụ, ngoài miệng nói là cùng tra xét nhưng thực ra chẳng phải chỉ là kẻ góp công làm nền cho người khác tỏa sáng sao?”

Lý ngự sử lạnh nhạt đáp: “Nếu đã than phiền nhiều thế, sao Vinh đại nhân không nói thẳng với người ta luôn đi?”

Dứt lời, ông ta lập tức bước lên xe bỏ đi.

Đám người đón thuyền bên sông lần lượt tản đi. Tiếng bánh xe lăn đều trên con đường lát đá, sương mù bên bờ cũng dần tan.

Mà lúc này ở trên xe ngựa, bóng dáng ngọc ngà kia vừa bước vào trong xe đã bỏ hết dáng vẻ cứng cỏi thường ngày, toàn thân mệt mỏi, nghiêng đầu tựa lên vai “phu nhân”.

“Yên Nhiên.” Mai Vọng Thư lim dim mắt, dịch người tìm tư thế thoải mái hơn, giọng nhỏ dần: “Ta mệt... khó chịu... để ta dựa một chút.”

Trong xe đã chuẩn bị sẵn khăn nóng và lò sưởi tay. Yên Nhiên đưa cho nàng một lò bạc nhỏ, rồi đặt tay lên vầng trán trắng mịn của “phu quân”, lập tức chạm phải lớp mồ hôi lạnh.

Nàng ta lập tức hiểu ra, khẽ hỏi: “Chỗ cũ lại đau à?”

“Ừ.”

Đó là chứng đau đã đeo bám nàng nhiều năm. Ban đầu chỉ là ở vai và cổ tay, cứ mỗi khi trời âm u ẩm lạnh thì lại nhói lên từng cơn như kim châm, dằng dặc không dứt.

Hai năm gần đây, có lẽ vì sức khỏe suy giảm, lại thêm mùa đông kinh thành quá khắc nghiệt, cơn đau dần lan khắp người làm nàng mệt rã rời.

Yên Nhiên nhúng tay vào chậu nước nóng, để Mai Vọng Thư gối đầu lên đùi mình. Những ngón tay trắng muốt, ấm áp chậm rãi xoa dịu giữa hai hàng mày đang nhíu chặt: “Ở Giang Nam ẩm thấp, lại bị lạnh phải không?”

“Ừ.” Mai Vọng Thư được xoa bóp, toàn thân thư giãn, giọng lười nhác: “Trong hai vị ngự sử đi cùng, Lý đại nhân còn đỡ, chứ Vinh đại nhân thì cứ như miếng cao dán, dính lấy ta không rời. Sáng tối đều tới chào hỏi, ban ngày mang trái cây, tối lại đem điểm tâm, còn tận tình hơn cả con dâu hầu mẹ chồng. Ta bảo không cần cũng giả vờ điếc. Đêm tắm nước nóng cũng không dám ngâm lâu, cứ sợ đang tắm thì Vinh đại nhân lại xông vào, khóc lóc đòi chà lưng cho.”