Yên Nhiên kinh ngạc thốt lên: "Không phải chân đại nhân bị thương, hành động bất tiện sao ạ?"
"Ai nói chân ta bị thương?" Mai Vọng Thư vội kéo chăn lên che kín cẳng chân, lặp lại lần nữa, giọng điệu kiên quyết: "Nguyên nhân cáo bệnh là vì thời tiết kinh thành quá lạnh, ta bị nhiễm phong hàn."
Yên Nhiên đứng bất động tại chỗ, vẻ mặt khó xử: "Nếu trong cung phái ngự y tới khám bệnh cho đại nhân, vậy chẳng phải sẽ…"
"A, có lý." Mai Vọng Thư gật gù như sực nhớ ra điều gì, lập tức phân phó: "Đúng lúc Hình y quan mang thuốc mới đến, ngươi mau đem ba loại thuốc mỗi tháng ta vẫn dùng đi. Thuốc đó tính hàn, uống cả ba loại cùng lúc, chắc chắn tối nay sẽ phát sốt thôi."
"…" Yên Nhiên tức đến điên người, đẩy mạnh cửa phòng rồi bước vội ra ngoài.
-
Quả nhiên, ngày hôm sau, Mai học sĩ lâm bệnh sốt nhẹ, đúng như lời đồn "không thắng phong sương bẻ gãy", "thụ hàn ốm đau không dậy nổi".
(vì không chịu nổi gió sương nên sốt nhẹ, yếu đến mức không dậy nổi.)
Tấu chương của nàng cũng vì thế mà thuận lợi được dâng lên.
Nhìn thấy tiêu đề "Thư trục xuất hoàng tôn", triều đình lại một phen dậy sóng.
Tấu chương này thỉnh thiên tử đuổi hai vị chất nhi ruột thịt, điều này không khác gì đặt "hoàng quyền" lên trên "hiếu đạo", như một cái tát thẳng vào mặt những vị đại thần luôn đề cao chữ hiếu.
Trong khi Mai đại nhân đang "ốm đau" lấy lý do bệnh nặng không tiện đứng dậy đón tiếp, đóng cửa từ chối mọi khách viếng thăm, khiến các quan viên muốn bái kiến đều bị chặn ngoài cửa. Bên ngoài triều đình người người công kích, chửi bới, thì ở phủ, nàng lại ung dung thưởng trà, viết chữ, đánh đàn, học chơi cờ.
Đến ngày thứ ba "ốm đau", tin tức từ trong cung cũng truyền đến.
Thiên tử đồng ý gián thư, trục xuất hai vị tiểu công tử ra khỏi kinh thành.
Một đoàn cấm vệ cùng vô số kỳ trân dị bảo được ban thưởng trong cung, và hai vị tiểu hoàng tôn đang khóc sướt mướt, cùng hướng về hành cung phía Đông Bắc.
-
"Cha nuôi nói, nếu Mai học sĩ vẫn chưa khỏi hẳn bệnh thì nên nghỉ thêm mấy ngày." Tiểu Hồng Bảo tự mình chạy đến phủ Mai học sĩ, thay Tô công công truyền lời.
"Về việc của hai tiểu gia, bên phía Từ Ninh Cung vẫn luôn làm ầm ĩ. Chờ thêm một chút, đợi bên kia náo loạn xong rồi, trong cung thanh tĩnh trở lại thì Mai học sĩ trở về cũng không muộn."
"Ta không vội." Mai Vọng Thư giơ quyển phổ cờ cổ lên, nghiên cứu một lúc lâu, rồi thong thả đặt xuống một quân đen.
"Thật lòng mà nói, những ngày đóng cửa nhàn nhã như vậy, kéo dài đến năm sau vẫn tốt."
Tiểu Hồng Bảo cười, rồi quay người rời đi. Đi được vài bước, cậu bé lại quay lại, cặn kẽ dặn dò thêm một câu.
"Thánh thượng gần đây đề bạt Chu Huyền Ngọc, Chu đại nhân, nếu Mai học sĩ gặp mặt thì nên chú ý. Người này tâm tư sâu sắc. Vừa rồi lúc nô tài gặp ngài ấy ở cung, cặp mắt kia của ngài ấy nhìn chằm chằm khiến trong lòng ta liền thấy lạnh."
Mai Vọng Thư gật đầu đồng ý: "Ta sẽ chú ý."
Câu nói phía sau, Tiểu Hồng Bảo do dự không biết có nên nói hay không, tầm mắt cậu bé lướt qua vạt áo lớn che đi cẳng chân của Mai Vọng Thư: "Chân của Mai học sĩ hình như mấy ngày gần đây không nhanh nhẹn cho lắm phải không?"
Động tác của Mai Vọng Thư chợt ngừng lại, nàng ngước mắt nhìn sang.
"Sao ngươi biết được?"
Tiểu Hồng Bảo sờ sờ mũi: "Nô tài làm sao biết không quan trọng. Dù sao thì ngay cả nô tài cũng biết, người trong cung biết khẳng định cũng không ít. Ngài chú ý một chút."
Mai Vọng Thư trầm ngâm suy nghĩ: "Cũng may đã nghỉ ngơi vài ngày, cũng gần như khỏi hẳn rồi. Ngày mai ta sẽ hoàn phép, trở lại triều đình. Cứ đi chậm rãi một chút, đừng để ai nhận ra. Như vậy là ổn thỏa.”