Chương 47

Thái độ của nàng vô cùng nghiêm túc khi nói chuyện với người đó.

Nàng cẩn thận làm sạch vết thương, băng bó xong liền đỡ Mai Vọng Thư khoác áo đứng dậy, rồi dìu nàng đến mép giường nằm xuống.

"Chân không tiện, hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút."

Mai Vọng Thư nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn sáng: "Sắc trời còn sớm, không vội nghỉ ngơi đâu. Đem sớ trống lên đây, bút mực cũng mang lại luôn đi."

Yên Nhiên giật mình nói: "Mới vừa bớt việc vặt, về kinh hai ngày đã phải dâng sớ rồi sao?"

"Sự việc quan trọng, không thể không dâng tấu."

Ánh mặt trời hôm nay rất đẹp, chiếu sáng rực cả căn phòng.

Đối diện với nắng chói chang từ đình viện, Mạnh Tư Duy dựa vào mép giường, ngồi thẳng thắn viết sớ dâng lên.

Trẻ nhỏ vô tội, đứa trẻ làm sai không nên trách đứa trẻ mà phải trách người đứng sau lưng.

Nhưng hai vị tiểu hoàng tôn này, quả thật không thể tiếp tục để chúng ở kinh thành được nữa.

Con đê ngàn dặm, sụp vì tổ kiến.

Kiếp trước, mấy năm cuối đời nàng đã phải trơ mắt nhìn thế cục từng bước đi theo hướng suy bại.

Một mặt, bạo quân bắt đầu trọng dụng ác quan, tùy ý gϊếŧ hại đại thần khiến mọi người trong triều ai cũng bất an, lo sợ.

Mặt khác, bởi vì bạo quân không có con, phế thái tử trước lại có hai hài tử được thái hậu nuôi dưỡng từ nhỏ, liệu có được xem là hoàng tôn của tông thất, có tư cách để thừa kế ngôi vị hoàng đế hay không, điều này đã dẫn đến một cuộc chiến kéo dài tranh giành ngôi vị thái tử.

Đại thần trong triều chia làm hai phe công kích lẫn nhau, cuối cùng cũng dẫn tới một cơn sóng nội loạn.

Mai Vọng Thư nhìn chằm chằm chỗ trống trong tấu chương, nhớ lại tiểu hoàng tử còn nhỏ tuổi đã nói "hoàng tổ mẫu" là "đập chết hắn".

Lại nghĩ tới câu nói "đại gian thần họ Mai".

Nàng không nhịn được liền bật cười.

Từ phía thái hậu nương nương, hành động của nàng quả thật là của đại gian thần.

Mà xem, chính mình đại gian thần vừa trở về kinh thành đã muốn dâng tấu chương, mê hoặc Thánh Thượng, đem hai đứa cháu ngoan mà thái hậu nương nương vất vả lắm mới để lại bên cạnh, đưa về hành cung cách xa năm mươi dặm.

Hơn phân nửa có lẽ thái hậu nương nương lại muốn nhốt mình trong Từ Ninh Cung mà khóc lóc rồi, quả thật là ủy khuất cho bà ấy.

Mai Vọng Thư nhúng bút vào mực rồi tiếp tục viết sớ dâng lên.

Nàng hiểu rất rõ thái hậu nương nương kia. Một khi cuộc sống quá mức thoải mái thì bà ấy sẽ càng muốn thoải mái hơn nữa.

Phế thái tử là cốt nhục của bà ấy, bước đầu tiên là chiều chuộng rồi đem hai đứa cháu nuôi dưỡng trong hoàng thành, bước tiếp theo bà ta sẽ tìm mọi cách để đưa phế thái tử quay về, mẫu tử ở cạnh nhau.

Trong thiên hạ còn có chuyện tốt cả đôi đường vậy sao?

Nếu thái hậu nương nương không ủy khuất thì thánh thượng sẽ phải chịu ủy khuất.

So sánh ra, vẫn là nên để thái hậu nương nương ủy khuất đi.

Mai Vọng Thư liền mạch lưu loát viết xong sớ dâng lên, sau đó liền ném bút, ngã lên giường.

"Ngày mai cho người đem tấu chương dâng lên đi. Cũng đi vào cung xin phép, nói ta bị bệnh, thời gian tới không thể lên triều được."

"Bị bệnh?"