Mai Vọng Thư giơ tay xoa giữa đôi mày nhíu chặt.
“Lão sư chưa từng nhắc đến chuyện này với ta.”
“Nô tài nào dám đoán ý Diệp lão đại nhân. Nhưng nô tài chỉ biết, sau khi thánh chỉ được ban xuống, bên hành cung đã vui mừng đến phát điên. Ngay hôm sau hạ chỉ, hai vị tiểu gia đã được đưa đến, hắc, cứ thế ở bên thái hậu nương nương, chẳng hề có ý muốn trở về nữa.”
Mai Vọng Thư hiểu rõ, khẽ gật đầu.
Hai người im lặng tiếp tục đi về phía cửa cung.
Tô Hoài Trung nhìn chằm chằm vào chân nàng, đắn đo một lúc rồi sốt ruột hỏi: "Mai học sĩ, chân người có phải bị thương rồi không?”
“Chỉ là bị gạch xanh cứa một chút, chắc chỉ rách da thôi.” Mai Vọng Thư buông tay đang che chỗ bị thương: "Vẫn đi lại bình thường được, không đáng ngại đâu.”
Tô Hoài Trung nói: “Tuy không phải trọng thương, nhưng tình huống hôm nay lại nghiêm trọng, chuyện này nhất định phải bẩm báo Thánh Thượng.”
Mai Vọng Thư bình tĩnh nói: "Không cần báo lên ngự tiền. Chúng ta tự giải quyết là được rồi.”
“Tự giải quyết? Giải quyết thế nào? Vừa rồi hai vị tiểu gia kia há mồm ngậm miệng đều là ‘hoàng tổ mẫu’ làm nô tài sợ hết hồn hết vía.”
“Đừng nhắc đến ba chữ đó nữa.” Mai Vọng Thư lập tức ngăn lại: "Chính vì có Từ Ninh Cung nhúng tay vào nên không thể làm ầm ĩ lên ngự tiền, sẽ làm tổn hại thanh danh của Thánh Thượng.”
Thấy Tô Hoài Trung định mở miệng nói gì đó, nàng khoát tay, nhẹ giọng tiếp lời:
“Chuyện hôm nay có cách giải quyết khác tốt hơn nhiều. Phiền Tô công công nén chuyện này xuống, sau đó ta sẽ xử lý.”
Hai người cáo biệt ở cửa cung. Mai Vọng Thư chịu đựng cơn đau ở chân, vẫn bước qua cầu Kim Thủy như thường lệ rồi lên xe hồi phủ.
Chỗ đùi bị gạch xanh sượt qua, lúc đầu chỉ thấy nóng rát rồi đau, không cảm thấy quá khó chịu.
Nhưng sau khi được nghỉ ngơi, vết thương lại càng trở nên tồi tệ hơn.
Từ cửa nhà đến chính viện, mỗi bước đi đều khiến vết máu thấm qua mấy lớp quần lụa, ướt đẫm trên đầu gối. Thường bá liếc mắt nhìn đã kinh hãi, vội vàng muốn phái người đi mời Hình ngự y đến.
Mai Vọng Thư thấy vậy liền ngăn cản.
Sức lực của đứa trẻ không lớn, không thể ném viên gạch to. Chắc là nhặt được một khối gạch nhỏ từ đâu đó, nhưng không may, cạnh sắc nhọn của miếng gạch xanh lại vừa vặn cứa một đường cực dài trên đùi nàng. Nàng lại xem như không có gì mà đi, khiến vết thương chảy máu không ngừng.
Yên Nhiên ở chính viện đã đun sẵn một bình nước thuốc để tắm, nhân tiện rửa luôn vết thương cho nàng.
“Hôm nay là ngày gì vậy chứ.” Yên Nhiên vừa băng bó vết thương vừa tức giận đến nỗi khóe mắt cũng đỏ hoe.
“Trong hoàng thành, dưới mắt thiên tử mà cũng có thể để người khác bị thương sao? Thật là không thể tưởng tượng nổi. Ngay cả trong sách cũng chưa từng có chuyện như vậy đâu.”
Mai Vọng Thư tựa vào thành thùng gỗ bên cạnh, không nhịn được bật cười thành tiếng, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ trên má.
Sách thì tính là gì chứ, đợi đến khi vào quan trường rồi sẽ biết những chuyện còn không thể tưởng tượng hơn nữa kìa. Xét nhà, bán nhà, chém đầu ở chợ Tây, ai mà không phải quan chức cấp cao? Lúc quá nhiều người bị hành hình ở Tây thành, các quan nhỏ bình thường không đủ phân lượng, muốn gϊếŧ ai cũng không được, trước tiên phải thăng quan tiến chức, xếp theo thâm niên đã.
Khóe mắt Yên Nhiên vốn còn đang rưng rưng, lại bị nàng làm cho dở khóc dở cười: “Đại nhân đừng ba hoa nữa.”