Nàng trầm ngâm cân nhắc: Cấm vệ ở tiền điện, Chu đại nhân Chu Huyền Ngọc lại đơn độc tấu đối ngự tiền, lẽ nào đang thực hiện những mưu toan của đám ác quan đời trước?
Nhưng dĩ nhiên, triều đại này đã khác xưa. Danh tiếng của Thánh Thượng được truyền đi vô cùng tốt đẹp.
Từ khi tự mình chấp chính, người không quá tin tưởng bất kỳ ai, cũng không độc đoán chuyên quyền, mà luôn công chính liêm minh. Dẫu cho ác quan có tồn tại, họ cũng không dám làm ra chuyện thất đức tày đình như “tay cầm thủ dụ của thiên tử, tại chỗ gϊếŧ người” như thuở nào.
Cùng lắm, họ cũng chỉ dám âm thầm bày ra những việc vặt vãnh kém cỏi, như trở thành tai mắt bên cạnh bệ hạ để “nghe ngóng cơ mật, tìm hiểu việc xấu” mà thôi.
Tuy vẫn có phần thiếu đạo đức, nhưng so với kiếp trước, đã là tốt hơn vạn phần.
Mai Vọng Thư nghĩ đến đây, lòng nàng bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.
“Thánh thượng đã trưởng thành. Chim non khi lông cánh đã đầy đủ ắt sẽ muốn tung bay muôn nơi, kiến lập cơ nghiệp riêng. Việc bắt đầu nuôi dưỡng tâm phúc chỉ là chuyện sớm muộn, mong Tô công công cứ yên tâm.”
Tô Hoài Trung vốn định tiếp tục bẩm cáo, nghe vậy liền nghẹn lời, không nói thêm được nữa.
“Mai học sĩ.” Hắn thở dài, giọng đầy ưu tư: “Người cũng đã phò tá ngài ấy nhiều năm rồi, tuy nói thiên ân của hoàng gia dành cho Mai học sĩ là độc nhất… nhưng người cũng nên liệu đường tính toán một chút đi.”
“Người có tâm rồi.” Mai Vọng Thư mỉm cười, khẽ vỗ ngực mình: “Dù là núi đao biển lửa tacũng sẽ xông pha. Huống hồ giờ đây, nếu có gợn sóng nào xung quanh thì nhiều lắm cũng chỉ là làn gió nhẹ lướt qua mặt hồ mà thôi. Được rồi, Tô công công, chớ nên quá ưu phiền như vậy. Vẫn là câu nói cũ, thánh thượng không phải người bạc tình. Ngươi và ta chỉ cần không phạm tội khi quân, ắt sẽ có một đời bình an.”
Tô Hoài Trung dở khóc dở cười, liên tục lắc đầu: “Nô tài chỉ là kẻ hầu hạ, nào dám phạm tội khi quân. Thôi được, Mai học sĩ nói vậy, nô tài cũng thấy không đến nỗi nào. Chúng ta đều là những người đã đi theo ngài ấy bấy lâu, dù không có công lao thì cũng có khổ lao.”
Vẻ nhăn nhó trên gương mặt Tô công công cuối cùng cũng giãn ra.
Khi hai người đi đến một đình viện rộng rãi lát đá cẩm thạch trắng, trước sau vắng vẻ không một bóng người, Mai Vọng Thư trầm tư rất lâu, cuối cùng cũng cất tiếng hỏi:
“Tô công công, xin hỏi ông chuyện này. Gần đây ta có nghe một vài lời đồn về long thể của Thánh Thượng. Xin hãy lại gần chút để tiện bề nói chuyện.”
Vẻ mặt Tô Hoài Trung đầy nghi hoặc, hắn liền xích lại gần để lắng nghe.
Sau một lát, tâm thần Tô Hoài Trung chấn động kịch liệt, bả vai run rẩy.
“Không thể nào!” Hắn ném phất trần xuống, đau lòng phủ nhận: “Tuyệt đối không thể nào! Mai học sĩ, ngươi… sao ngươi lại nghĩ như vậy? Sao người lại tin vào những lời nói vô căn cứ đó được chứ!”
Mai Vọng Thư quan sát biểu cảm của Tô Hoài Trung, thấy dường như không giống giả bộ.
“Quả nhiên không có việc này ư?” Nàng cẩn thận hỏi: “Hoàn toàn là tin đồn vô căn cứ? Tô công công đã từng thấy qua rồi sao?”
Môi Tô Hoài Trung run rẩy.
“Thấy qua? Mai học sĩ nói thấy qua… cái gì?”
Mai Vọng Thư không thể nói ra thành lời, gương mặt nàng trắng như bạch ngọc bỗng ửng lên một vệt hồng thẹn thùng.
“Âm thịnh dương suy, triệu hạnh cung nữ. Khởi Cư Chú chắc hẳn có ghi chép lại đúng không? Thiên tử đã trưởng thành, việc này là do cận thần như ta đã sơ sót. Mong Tô công công nhớ lại, đại khái là vào năm nào, tháng nào? Ngày mai ta sẽ tra cứu trong Khởi Cư Chú để xác nhận.”