Chương 4

Bờ sông đông nghịt người, gần trăm ánh mắt dõi theo, vậy mà đôi vợ chồng son lại thản nhiên trao nhau những lời ngọt ngào ngay giữa đám đông.

Mai đại nhân vốn điềm đạm, khiêm nhường, không ngờ vị phu nhân mới cưới này lại nhiệt tình đến vậy.

Tô công công khẽ ho một tiếng, vội đổi giọng dẫn dắt câu chuyện sang hướng khác: “Vừa rồi đang nói đến chuyện trời cũng muộn rồi, buổi thiết triều sắp tan. Xe ngựa vào cung đã chờ sẵn, Mai học sĩ định là...”

“Phu quân!”

Mỹ nhân bên sông khẽ vén váy, chạy vội lại, rồi lao thẳng vào lòng Mai Vọng Thư.

Vóc người Mai Vọng Thư mảnh mai, chẳng cao hơn phu nhân nhà mình là mấy, cú va chạm bất ngờ khiến nàng loạng choạng lùi nửa bước.

“Yên Nhiên.” Nàng đỡ nhẹ lấy eo phu nhân, dịu giọng trách yêu: “Suýt nữa nàng làm ta bay mất rồi.”

Yên Nhiên khẽ kêu một tiếng, đôi mắt rưng rưng đỏ hoe: “Phu quân, chàng gầy đi rồi.”

Trên bến sông, một cặp đôi nổi bật giữa đám đông: kẻ thì thanh nhã như lan, người thì rực rỡ tựa đào, cứ thế nhìn nhau đắm đuối, coi trăm ánh mắt xung quanh như không tồn tại.

Tô Hoài Trung chỉ thấy ê hết cả răng, bèn ho nhẹ một tiếng, dịu giọng khuyên: “Gió sông thổi mạnh, phu nhân nên về xe trước thì hơn. Còn Mai học sĩ, không biết ngài định vào cung ngay hay là...”

Lời ấy chợt kéo Mai Vọng Thư về thực tại.

Nàng xoay người, lễ phép nói: “Đa tạ Tô công công đã tiếp đón. Làm phiền công công chuyển lời tới bệ hạ rằng phu quân vừa về, người còn lấm bụi đường, muốn trở lại phủ tắm rửa qua, sau đó sẽ lập tức vào diện kiến bệ hạ.”

Tô Hoài Trung do dự một thoáng, rồi chỉ ngắn gọn nhắc: “Mai học sĩ mau lên nhé, bệ hạ đang chờ trong cung.”

Mai Vọng Thư mỉm cười gật đầu.

Nàng quay sang chắp tay với hai vị ngự sử đi cùng: “Chuyến đi Giang Nam lần này, hai vị đại nhân đã cực khổ nhiều. Chỉ trong vài tháng mà sổ sách chất cao ở các châu phủ đều được giải quyết hết, lại phát hiện nhiều vụ tham ô, bản án sai lâu năm. Bản quan nhất định sẽ bẩm báo công lao rõ ràng với bệ hạ, khen thưởng xứng đáng.”

Vinh ngự sử và Lý ngự sử đồng loạt cúi đầu: “Hạ quan nào dám nhận vất vả! Có được kết quả hôm nay đều nhờ bệ hạ ban kiếm Thượng Phương, lại có Mai học sĩ đứng mũi chịu sào, quan lại Giang Nam không dám lộng hành, chúng hạ quan mới thuận lợi tìm ra dấu vết. Bệ hạ sáng suốt, Mai học sĩ cũng nhọc sức nhiều.”

Mai Vọng Thư mỉm cười hiền hòa: “Hai vị quá lời rồi. Chỉ cần một lòng trung thành với hoàng thượng, thương dân như con, thì con đường phía trước của hai vị ắt sẽ rộng mở.”