"Thần tử nhỏ bé như chúng ta làm sao sánh được với hoàng gia." Diệp Xương Các vội vàng xua tay: "Hơn nữa, nếu thánh thượng chỉ là không chịu lập hậu, lão thần chúng ta cũng chẳng đến mức phải bận tâm như vậy. Có một điều, không biết con có thường xuyên ra vào hoàng thành nên có để ý không…"
Ông lão lo lắng quay lại, nhìn Mai Vọng Thư: "Thánh thượng mười sáu Gia Nguyên, mười tám tuổi chấp chính, đến nay cũng đã hai năm rồi. Trong khoảng thời gian dài như vậy, đang ở tuổi khí huyết mạnh mẽ… nhưng hậu cung lại không có một vị phi tần nào hầu hạ."
Mai Vọng Thư ngẩn người, cúi đầu trầm tư.
-
Đêm khuya, Diệp lão Thượng thư đích thân tiễn ra cửa. Mai Vọng Thư ngồi lên xe ngựa hồi phủ, cả người vẫn chìm trong suy nghĩ miên man.
Như Hình thái y từng nói trong cung, thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi chính là độ tuổi xuân phơi phới nhất của đời người.
Vạn vật sinh sôi nảy nở, cỏ cây đâm chồi.
Công tử nhà quyền quý ở kinh thành thường không kết hôn sớm, phần lớn phải đến năm hai mươi tuổi, khi đã trưởng thành và lập nghiệp, mới tính chuyện cưới vợ. Nhưng từ mười bốn, mười lăm tuổi, các bậc trưởng bối trong nhà đã bắt đầu sắp xếp tỳ nữ thông phòng để hầu hạ.
Tình cảnh của vị trên ngai vàng lại đặc biệt vô cùng.
Mười năm trước, sau khi Tiên đế băng hà, trong triều có quyền thần Hi Hữu Đạo nắm quyền. Hắn tự xưng là Á phụ*, đối xử với vị tiểu hoàng đế như một con rối.
(*): Á Phụ: Dưới cha một bậc, cũng như chú. Tiếng tôn xưng Phạm Tăng. Phạm Tăng giúp Hạng Vũ dựng nghiệp bá. Hạng Vũ kính trọng như cha chú, thường gọi là Á Phụ. Trong bữa yến tại Hồng Môn, Phạm Tăng khuyên Hạng Vũ gϊếŧ Lưu Bang để trừ hậu họa. Hạng Vũ không nghe, sau lại nghe bọn phản gián, đem lòng nghi kị, tước bỏ hết quyền hành của Phạm Tăng. Phạm Tăng giận bỏ về, đến Bành Thành bị ung thư nơi hậu bối, không chữa khỏi phải chết.
Trên triều, Hi Hữu Đạo được mang kiếm vào triều, vênh váo hất hàm sai khiến, nanh vuốt của hắn trải rộng khắp triều cương.
Trong hậu cung, Hi Hữu Đạo tự do ra vào cung thất, thậm chí còn âm thầm thông gian với Thái hậu.
Có một lần nửa đêm say rượu, hắn xông thẳng vào tẩm cung của Hoàng đế, cầm roi đánh đập vị tiểu hoàng đế lúc đó mới gần mười tuổi.
Thái hậu và tình nhân của mình chìm đắm trong tình ý mặn nồng, giả câm giả điếc, hoàn toàn không quan tâm.
Sau đó, việc đánh đập dần trở thành thói quen, thành một thủ đoạn uy hϊếp.
Vị thiên tử trẻ tuổi, ở cái tuổi xuân mười bốn, mười lăm ấy, vẫn còn chưa trưởng thành đã bị vây hãm trong cảnh giãy giụa khốn cùng.
Dưới long bào hoa mỹ che giấu một thân đầy sẹo, vết thương cũ chưa lành lại chồng chất thêm vết thương mới.
Ngay cả những cận thần thân cận theo hầu như Mai Vọng Thư và đồng liêu của mình, vì bảo vệ sự an toàn của Bệ hạ mà ngày đêm dốc tâm dốc lực, đâu còn thời gian mà nghĩ đến chuyện an bài cung nhân hầu hạ.
Mai Vọng Thư tựa vào vách xe, giơ tay ấn mi tâm.
Đầu óc đau nhức.
Xuân hạ năm ngoái, Lễ bộ từng dâng tấu xin chọn hoàng hậu, nhưng Nguyên Hòa Đế không cho truyền ra ngoài, nàng biết điều đó.
Nàng từng trực tiếp hỏi, bệ hạ chỉ đơn giản trả lời sáu chữ: "Không có nữ tử hợp ý."
Lúc đó, thánh thượng mới mười chín, nàng cảm thấy còn trẻ, nếu chưa thấy hợp ý thì cứ từ từ mà chọn, không cần vội vàng.
Chuyện này cứ thế trôi qua.
Hôm nay, được lão sư nhắc nhở một câu, nàng đột nhiên nghĩ đến một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Thiếu niên tuổi dậy thì, nếu cơ thể luôn bị thương tổn, bỏ lỡ thời gian phát triển tốt nhất, ngay cả sau này được chữa lành, chức năng bình thường của cơ thể liệu có phải… cũng bị ảnh hưởng không?