Chương 3

Mai Vọng Thư vừa ho khẽ vừa nâng bát, nhấp từng ngụm nhỏ, phải mất nửa nén hương mới uống hết bát canh sâm gừng cay nồng đến tê cả lưỡi.

Gừng già được chọn kỹ, vị cay xé ngang đầu lưỡi; sâm dại trăm năm khiến ruột gan hừng hực, để lại dư vị đắng chát nơi cuống họng.

Cái nóng ấy dội thẳng khắp người mãi không tan.

Thấy Tô Hoài Trung sắp rót thêm bát nữa, nàng vội giơ tay ngăn lại, khẽ đậy nắp bát: “Canh sâm gừng đậm thế này là tấm lòng của thánh thượng, ta đâu thể một mình hưởng trọn. Cũng nên... khụ khụ... chia cho hai vị đại nhân đây mỗi người một bát, cùng hưởng thánh ân.”

Tô Hoài Trung hơi ngập ngừng: “Chuyện này...”

Khuôn mặt Vinh ngự sử và Lý ngự sử đã đỏ bừng vì cảm động, lập tức quỳ xuống tạ ơn thánh ân.

Giữa tiếng ho sù sụ và hắt hơi liên tiếp của hai người bên bờ sông, Mai Vọng Thư nhận lấy khăn nóng lau mặt, thong thả hỏi thăm sức khỏe hoàng thượng: “Vài tháng không được diện thánh, dạo này bệ hạ vẫn khỏe chứ?”

Tô Hoài Trung thở dài: “Gần đây việc nước bề bộn. Mai học sĩ không ở bên cạnh, mấy người được cử đến ghi chép thay trong điện Tập Anh đều bị bệ hạ gạt đi, bản nào cũng sửa tới sửa lui mãi, phiền lắm. Nay nghe nói công việc ở Giang Nam đã kết thúc, bệ hạ đang mong học sĩ sớm về lại kinh thành.”

Mai Vọng Thư hơi ngạc nhiên: “Năm ngoái vừa bổ sung ba vị Hàn lâm học sĩ, ai nấy đều có dung mạo đoan trang, học thức vững vàng, lại cùng trang lứa với bệ hạ, lẽ nào vẫn không có ai hợp ý bệ hạ sao? Có lẽ chỉ vì theo hầu chưa lâu, chưa hiểu hết thánh ý, ở cạnh thêm ít bữa rồi cũng sẽ quen thôi.”

Tô Hoài Trung bật cười, khẽ vung cây phất trần trong tay: “Mai học sĩ lại nói đùa. Nay ngài đã về, còn cần học sĩ khác theo hầu nữa sao?”

Lão ngẩng đầu lên nhìn mặt trời dần nhô lên trên bờ sông: “Ồ, xem ra cũng sắp đến giờ thiết triều rồi. Mai học sĩ định theo lão nô vào cung gặp bệ hạ ngay, hay là...”

Đúng lúc này, giữa hàng người áo mũ chỉnh tề, bỗng lóe lên một vệt đỏ rực

Một giai nhân xinh đẹp rực rỡ khoác áo choàng đỏ thắm, khẽ lách qua đám đông chạy lên hàng đầu, giọng nói trong trẻo vang lên: “Phu quân!”

Mai Vọng Thư lập tức quay lại: “Phu nhân? Sao nàng lại tới đây? Không phải ta dặn ở nhà chờ sao?”

Mỹ nhân e thẹn cúi đầu, đôi mắt long lanh như mặt nước hồ, giọng rụt rè: “Phu quân, thϊếp nhớ chàng quá. Một ngày không gặp dài như ba thu.”

Khóe môi Tô Hoài Trung khẽ giật.