Chương 28

Yên Nhiên bĩu môi, khẽ đẩy đại nhân nhà mình một cái. Nàng ấy chẳng tin lời giải thích mơ hồ "có lẽ có", "không nhớ" như vậy.

Mai Vọng Thư không nhớ rõ, càng không muốn nói rõ, chỉ lắc đầu. Ngón tay trắng nõn nhấc miếng mứt hồng phấn vừa bị chia làm đôi, nhét vào miệng Yên Nhiên.

"Nghĩ nhiều làm gì. Ăn của ngươi đi, Mai phu nhân."

---

"Lách cách!"

Âm thanh lanh lảnh vang lên, ống tre trong sân lại lật đổ. Tiếng nước chảy róc rách nhỏ giọt lần nữa khẽ ngân.

Bên trong Đông Noãn các, ánh nến chập chờn, không gian tĩnh mịch.

Điện tiền phó Đô chỉ huy sứ Chu Huyền Ngọc tiến cung yết kiến, giờ phút này đang ngự tiền bẩm báo.

"Mai học sĩ ở mười dặm bờ sông tặng Mai phu nhân một chiếc vòng tay. Vòng tay nạm ngọc vàng, kết cấu trong suốt thượng đẳng, hoa văn tinh tế. Giá cả không hề rẻ, nhưng cũng không tính là vật đặc biệt hiếm thấy, định giá hẳn khoảng ba, năm trăm lượng bạc."

Thiên tử phía sau bàn, khuôn mặt tựa như ẩn giấu trong bóng tối của ánh nến, không thể nhìn rõ sắc mặt, chỉ có đôi mắt sâu thẳm như đầm lạnh ngàn thước, trong bóng tối sáng rực.

"Chiếc vòng tay Mai học sĩ tặng… sau khi Mai phu nhân về phủ vẫn còn đeo trên tay?"

"Vâng." Chu Huyền Ngọc cúi đầu đáp: "Hôm nay quê nhà Mai thị đưa tới rất nhiều đặc sản. Mai phu nhân bận rộn cả ngày, nhưng vẫn đeo vòng tay, chưa từng cởi ra. Sau đó, Mai học sĩ trở về phủ, trực tiếp đến chính viện. Phu thê hai người họ ở trong đình bát giác sân nói chuyện phiếm, ăn hồng, lựu và các đặc sản khác. Xung quanh sân chính được bảo vệ chặt chẽ, các huynh đệ không thể đến gần, cũng không thể nghe rõ trong sân nói gì. Chỉ thấy Mai học sĩ và Mai phu nhân rất thân mật. Sau đó, liền, tay trong tay vào phòng, đóng cửa…"

Dưới ánh nến nhảy múa, thiên tử trẻ rũ mắt xuống, rất lâu không nói gì.

Trong lòng Chu Huyền Ngọc phỏng đoán thánh ý, to gan đi về phía trước nửa bước, góp ý đề nghị: "Bệ hạ nếu cho phép, chúng thần sẽ nghĩ biện pháp tiến vào chính viện của Mai học sĩ, nghe rõ ràng phu thê bọn họ sau khi đóng cửa nói cái gì, làm cái gì. Không kể chuyện to nhỏ, từng cái đều trình báo với bệ hạ…"

Một cái nghiên mực gào thét phá không mà đến, đập vào giữa trán Chu Huyền Ngọc.

Máu tươi đầm đìa chảy xuống.

Nghiên mực Đoan Khê quý giá nhuốm máu tung tóe, lộc cộc lăn sang bên cạnh. Thảm lông quý giá Tây vực tiến cống cũng nhuốm máu.

Chu Huyền Ngọc quỳ gối tại chỗ, máu tươi chảy tí tách, từ gò má xuống thảm lông dê trên mặt đất, sửng sốt chốc lát, dập đầu xuống đất: "Bệ, bệ hạ, thần một lòng trung thành…"

"Một lòng trung thành, xúi bậy trẫm hạ lệnh đi nghe lén vách tường nhà Mai học sĩ?"

Trong bóng tối, thiên tử giương đôi mắt đen nhánh, ánh mắt lạnh lẽo u ám, khóe môi chậm rãi kéo lên một nụ cười.

"Ngươi xứng sao?"

---

Đèn được thắp sáng khắp sân thư phòng.

Quản gia Thường Bá dẫn theo rất nhiều gã sai vặt, bà vυ" già bận rộn kiểm kê, ghi chép số lượng rương, vật phẩm vào sổ sách.

Mai Vọng Thư đứng giữa sân, tự mình kiểm tra danh sách lễ vật trong tay để sáng mai đưa vào cung.

Mười con vịt sống Giang Tâm châu được vận chuyển từ Giang Nam, nuôi trong sân nửa ngày. Con nào con nấy đều sức sống dồi dào, mặt đất đều là lông vịt. Nhóm gã sai vặt đuổi theo đến mức rụng rời tay chân.