Người dắt ngựa phía trước đúng là mã phu Hình gia. Hình Dĩ Ninh không vội vã bước tới, chỉ sâu kín nhìn Mai Vọng Thư một cái:
"Thôi đi, Mai học sĩ. Ngươi ở kinh thành thêm một ngày là làm khó ta thêm một ngày. Lần trước chúng ta đã nói thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn ở kinh thành tận tụy, thay quân thượng phân ưu, làm Hàn lâm học sĩ ba mươi năm?"
Mai Vọng Thư không đáp lời.
Hai người đã ra khỏi địa giới cung môn. Mai Vọng Thư cáo từ, lên xe ngựa của Mai phủ.
Lời Hình Dĩ Ninh nói về ‘lần trước’ là khoảng bốn tháng trước, vào đêm trước khi nàng nhận lệnh rời kinh.
Hai người lấy danh nghĩa bạn tốt tiễn đưa, uống một trận rượu ở tửu lâu. Nửa tỉnh nửa say, Hình Dĩ Ninh uốn lưỡi tặng nàng tám chữ: "Công thành lui thân, thiện lớn lao yên."
Ngồi trong xe đang lắc lư, Mai Vọng Thư suy nghĩ kỹ tám chữ kia, suy nghĩ suốt đường về đến nhà.
Công thành thân lui, nói dễ vậy sao?
Thân trong xoáy lũ, tiến về trước đã khó, lùi lại càng khó hơn.
Thường bá đứng ở cửa nghênh đón, bẩm báo vài câu công việc lặt vặt trong nhà. Nàng nghe tai trái qua tai phải, không mấy để tâm.
Đi dọc hành lang bước vào chính viện, cảnh tượng trước mắt khiến bước chân nàng khựng lại.
Tinh thần đang phiêu du xa xôi lập tức bị kéo trở về.
Buổi trưa vội vã tiến cung gặp mặt, nàng nhớ rõ chính viện vẫn là những khóm trúc đung đưa, hoa súng nở rộ, trên bàn đá rải rác mấy quyển sách, cả đình viện tràn ngập hơi thở phong nhã của văn nhân.
Thế mà mới hai canh giờ trôi qua, trời vẫn chưa tối…
Trong sân không biết từ khi nào đã có thêm bảy, tám giỏ lựu nhỏ màu đỏ rực xếp dọc hai bên lối đi rải sỏi, những chiếc giỏ toát lên vẻ vui tươi rộn ràng.
Trên bàn cờ đá trải ra mấy chục quả hồng khô, chặn kín tám mươi mốt đường cờ ngang dọc.
Những chỗ cao của khóm trúc thì treo đầy ớt đỏ nhọn mũi.
Trong bể hoa súng nuôi cá koi đỏ thắm thì lại ngổn ngang mấy con cua lớn, có mấy con không chịu được sự tịch mịch, tám cái chân to lớn muốn từ trong bể bò ra ngoài, chạy loạn khắp mặt đất.
“…”
Mai Vọng Thư đứng ở cửa sân tràn ngập hơi thở điền viên, tránh một con cua đang bò loạn, lùi về phía sau hai bước, ngẩng đầu nhìn cái biển treo trên vòm hoa:
[Thối Tư Cư]
Là tự tay mình viết, không sai, đúng là chính viện của mình.
"Yên Nhiên, ra đây cho ta!" Nàng đau đầu đi vào trong: "Ngày đầu tiên ta về, thậm chí chưa ngủ đủ giấc, vậy mà lại phá sân của ta?"
Yên Nhiên búi một nửa mái tóc dày như mây lên, đi ra từ phòng chính, thân mật kéo tay Mai Vọng Thư đến đình bát giác trong viện tránh gió, rồi ấn nàng ngồi xuống băng ghế dài.
"Cái này không thể trách thϊếp thân." Nàng ấy chọn một miếng mứt quả hồng vỏ mỏng có lớp phấn trắng bên ngoài, tự mình bửa vỏ phấn ra hai miếng đưa tới bên miệng Mai Vọng Thư.
"Buổi trưa có hai mươi xe bò từ quê lên chở đầy đặc sản bản địa. Thϊếp thân đã đưa đi biếu tặng đến phủ của các đại nhân thường xuyên lui tới một ít, trong nhà còn dư rất nhiều. Ngoại trừ ban thưởng hạ nhân, những thứ khác đều bày ra trong sân cho đại nhân lúc về xem để thấy vui vẻ."
Mai Vọng Thư không nói nên lời, giơ tay ấn mi tâm, nhìn xung quanh đình viện nhà mình đã đổi sang một phong cách khác xa ban đầu.
Vui vẻ?
Được rồi, có vui chút chút.
Nàng cúi đầu ăn một miếng mứt hồng, hương vị ngọt ngào mềm mại bùng nổ trên đầu lưỡi.