Trong Noãn các hôm nay, cuộc gặp mặt này đánh dấu buổi báo cáo đầu tiên sau khi hồi kinh, mang ý nghĩa trọng đại. Mai Vọng Thư theo đúng nghi thức, để Tô Hoài Trung dẫn mình đến ngự tiền. Nàng vén vạt áo quan phục, hơi khom lưng, chuẩn bị hành lễ.
"Thần, Mai Vọng Thư, cung thỉnh thánh an."
Thế nhưng, khác với những lần trước, nàng không hề nghe thấy câu "miễn lễ bình thân" quen thuộc.
Bên tai chỉ vẳng lên tiếng giấy bút xào xạc.
Mai Vọng Thư hơi sững lại.
Giữa lúc nàng còn đang do dự, tư thế hành lễ đã thành, tên đã lắp vào cung, lễ này không thể không hành.
Nàng cúi đầu, vén vạt áo quan phục, quỳ xuống lạy.
Phía sau ngự án bằng gỗ tử đàn, bóng dáng bận rộn vẫn cúi đầu, miệt mài phê duyệt tấu chương, dường như hoàn toàn không hề hay biết đến sự hiện diện của nàng.
Tô Hoài Trung nhận lấy khay trà ngon từ bên ngoài, quay người bước vào mấy bước, thấy cảnh tượng trước mắt liền kinh ngạc kêu "ai da" một tiếng, vội vàng nhắc nhở: "Bệ hạ, Mai học sĩ đã đến rồi ạ."
Tiếng bút xào xạc ngừng bặt.
Sau ngự án, lúc này mới vang lên tiếng ghế gỗ đàn ma sát mặt đất. Đế vương từ từ nâng mắt, từ trên cao nhìn xuống, dường như lúc này mới để ý đến bóng dáng đang quỳ dưới đất, nhàn nhạt nói:
"Tuyết Khanh đến rồi, trẫm lại không nhìn thấy, cũng không nhắc nhẫm trẫm một tiếng. Mau miễn lễ, bình thân, ban ngồi."
—
Theo thông lệ, người được ban ghế ngồi chỉ được phép ngồi một bên để tỏ lòng tôn kính.
Ngày đầu tiên Mai Vọng Thư hồi kinh yết kiến đã xảy ra tình huống khác thường. Mặc dù không rõ nguyên nhân, liệu Thánh Thượng thực sự không chú ý hay vì lý do nào khác, nàng vẫn nên cẩn trọng hơn thì hơn.
Dẫu sao, vị đang ngự trên long ỷ kia, dù đời này tính tình rộng lượng, được thế nhân ca tụng là minh quân.
Nhưng nàng cũng là người đã sống qua một đời, có những chuyện từ đầu đến cuối vẫn không thể nào quên.
Trong lòng cảnh giác dâng lên, nàng liền tuân theo quy củ yết kiến, an phận ngồi bên cạnh, trực tiếp báo cáo công việc trước ngự tiền, bắt đầu từ chuyến đi Giang Nam vào tháng tám.
Công việc tuần tra lần này rất phức tạp, manh mối nhiều và rườm rà. May mắn thay, trí nhớ nàng rất tốt, nói chuyện đâu ra đó, giọng nói ấm áp giải thích vấn đề nặng nhẹ liên tục vang lên trong Noãn các. Nói chừng hai khắc, khoảng gần một nửa thì nàng dừng lại, miệng đắng lưỡi khô.
Tô Hoài Trung dâng một chén trà nóng. Mai Vọng Thư cảm ơn, nhận lấy uống một ngụm, cổ họng cũng đỡ khô rát hơn chút.
Tấu chuyện trước ngự tiền không được nhìn thẳng long nhan. Nàng rũ mắt đánh giá chén lông thỏ trong tay – chén tráng đen nổi lên những bọt tỉ mỉ màu trắng sữa, có vết nước ngâm thấp thoáng. Bất kể là màu trà hay chén trà đều là trân phẩm hiếm thấy.
Khắp phòng phảng phất mùi trà, uống vào có vị ngọt thanh. Khi nàng định nhấp thêm ngụm thứ hai, khóe mắt bất ngờ phát hiện Thánh Thượng đang nhìn chằm chằm vào mình.