Chương 12

Nhưng Thánh Thượng lại hỏi thêm… đối phương mang võ sĩ có bản lĩnh ra sao, giỏi vũ khí gì, làm thế nào đảm bảo võ sĩ nước ta thắng, thể hiện được quốc uy mà không làm nhục uy danh. Du đại nhân không trả lời được… chúng ta ai cũng không thể đưa ra ý kiến. Ai, thật hổ thẹn. Chỉ phạt bổng lộc thôi đã là Thánh Thượng nhân từ.”

Quan viên Hồng Lư Tự đều lấy tay áo che mặt mà đi.

Mai Vọng Thư nhìn cánh cửa son Noãn các đóng chặt, ngẫm nghĩ một lát rồi thấp giọng hỏi Tiểu Hồng Bảo: “Có phải hôm nay tâm trạng Thánh Thượng không tốt?”

Tiểu Hồng Bảo giật mình, vội đáp: “Nô tỳ không dám tự đoán thánh ý.”

Nội thị hầu hạ ngoài cửa Noãn các thấy người đến liền chạy như bay vào thông báo.

Mai Vọng Thư đứng ngay ngắn trước cửa chờ triệu kiến, đợi một lát rồi quay đầu nhìn mấy bóng lưng chật vật ở xa của quan viên Hồng Lư Tự, vẻ mặt trầm tư.

Tiểu Hồng Bảo đứng bên cạnh, thấy động tác và vẻ mặt ấy thì thấp giọng khuyên: “Tâm tình Thánh Thượng tốt hay không, đó là chuyện các đại nhân khác phải lo, Mai học sĩ ngài sợ gì.”

Mai Vọng Thư khẽ đáp: “Mấy tháng không diện thánh, hỏi nhiều một chút cũng không thừa.”

Hai người đang nói nhỏ, tin triệu kiến đã đến. Tô Hoài Trung tự mình mở cửa Noãn các: “Mai học sĩ, mời.”

Hai người một trước một sau giẫm lên tấm thảm mềm mại đi vào Noãn các.

Đông Noãn các là nơi nghỉ ngơi của các đời thiên tử, có trải thảm lông dê dày, được Tây Vực tiến cống. Sau khi bệ hạ chấp chính, từng có ngôn quan dâng thư can gián, xin dọn toàn bộ thảm lông để tiết kiệm chi tiêu trong cung.

Việc này nhận được rất nhiều lời khen ngợi của triều thần từ trên xuống dưới.

Nhưng chưa đầy nửa năm, những lão thần lớn tuổi bắt đầu than phiền: trong cung không tránh khỏi việc phải quỳ hành lễ, bỏ thảm nỉ mềm ấm chỉ còn lại lớp gạch xanh lạnh lẽo, quỳ xuống đau gối, lúc đứng dậy khí lạnh theo chân dâng lên, có đốt địa long cũng vô ích.

Mai Vọng Thư nghe vài lần, biết các lão thần không tiện mở miệng, liền ngầm hy vọng nàng đứng ra truyền lời.

Thánh Thượng nghe xong không nói gì, mấy ngày sau, thảm lông Tây Vực cất trong nội khố lại được đem ra trải khắp điện thất.

Trên dưới triều đình một lần nữa khen ngợi, thêm một giai thoại về lòng nhân hậu của Thánh Thượng với thần tử.

Nhưng thực tế chuyện này không hề liên quan gì đến Mai Vọng Thư.

Kể từ khi Nguyên Hòa Đế chấp chính, ngoại trừ ngày lễ Tết khi lâm triều tất cả các triều thần yết kiến đều phải dập đầu hô vạn tuế thì khi chỉ có hai người, Thánh Thượng đối với ai cũng không có ngoại lệ, đều miễn lễ ban ngồi.