Cuối thu, ngày ngắn đêm dài.
Ở bến phà cách kinh thành mười dặm, màn sương dày đặc phủ kín mặt sông bỗng bị xé toạc. Một chiếc thuyền lớn đầu rồng từ từ hiện ra giữa làn sương trắng, lặng lẽ rẽ nước mà đến. Bóng thuyền oai nghiêm dần rõ nét.
Bên bờ, hàng quan lại đang chờ đón người bắt đầu xôn xao.
Thuyền vừa cập bến, mặt nước dội lên một đợt chấn động lan xa. Trong phạm vi mười dặm quanh bến thuyền đều đã được dọn trống từ sớm. Trên thuyền, binh lính phối hợp nhịp nhàng: hạ neo, thu buồm, đặt ván đi, mọi động tác gọn gàng như rập từ một khuôn.
Mai Vọng Thư đứng trên thuyền. Gió sông sáng sớm lạnh như cắt, thổi phần phật lá cờ nơi đầu thuyền, cũng lùa rối vài sợi tóc mai trước trán nàng.
“Đại nhân, áo choàng của ngài đây ạ.” Thiếu niên áo trắng theo sát phía sau, tay áo bó gọn, cung kính dâng lên chiếc áo khoác lông công bằng hai tay.
Mai Vọng Thư liếc nhìn, khẽ gật đầu nhận lấy.
Đây là áo choàng bệ hạ ban cho nàng trước ngày rời kinh. Chất vải dày dặn, đường kim mũi chỉ đều tăm tắp, lớp lót bên trong vốn là cống phẩm quý hiếm được ban tặng. Từng sợi lông công lam tím hiếm thấy được se cùng tơ vàng, dệt nên tấm áo lộng lẫy rực rỡ.
Chiếc áo vừa nặng vừa tinh xảo đến choáng ngợp, khiến người ta không thể quên ân sủng của bậc đế vương.
Theo lệnh vua ban xuống, nàng rời kinh thành vào mùa hè tháng bảy oi ả.
Một chuyến đi Giang Nam kéo dài bốn tháng, đến khi trở về thì trời đã gần sang đông.
Chiếc áo khoác mùa lạnh nằm yên dưới đáy rương, nay cuối cùng cũng có dịp được lấy ra dùng.
Mai Vọng Thư khoác áo, thắt dây, kéo sát vào người. Lớp vải dày chắn gió rất tốt.
Hai vị ngự sử cùng theo nàng đi Giang Nam là Vinh ngự sử và Lý ngự sử. Cả hai cũng đã mặc quan phục chỉnh tề, đứng sẵn trên thuyền chuẩn bị xuống.
Cả hai khẽ liếc sang chiếc áo choàng lấp lánh trong nắng sớm, trong mắt thoáng hiện vẻ ngưỡng mộ pha lẫn dè chừng.
Mai Vọng Thư hà hơi vào lòng bàn tay, xoa nhẹ vài cái rồi kéo mũ trùm lên, làm nàng cũng thấy dễ chịu hơn đôi chút. Nàng quay lại, khẽ gật đầu, nhã nhặn nói: “Vinh ngự sử, Lý ngự sử, hai vị đều lớn tuổi hơn bản quan, xin mời xuống thuyền trước.”
Hai vị ngự sử vội vàng lùi bước, liên tục cúi người: “Hạ quan không dám. Vẫn nên để Mai học sĩ đi trước, xin mời Mai học sĩ đi trước!”
Sau vài lượt nhún nhường, không thể từ chối thêm, nàng đành bước lên ván đi, dẫn đầu xuống bờ.
Ánh sáng đầu ngày hắt nghiêng, phủ lên một bên gương mặt nàng. Gió sông thổi qua, se lạnh mà dịu nhẹ.
Thời ấy, người đời coi trọng hai chữ “thanh nhã”. Gốc gác cao sang quyền quý là một lợi thế nhưng điều thực sự đưa một người tiến xa vẫn là học thức sâu rộng, gương mặt sáng sủa và phong thái đĩnh đạc toát lên sự thanh sạch. Cho nên, dẫu sinh từ chốn nghèo thì người có tài vẫn có thể bước vào hàng bậc trên.