Ngay trước khoảnh khắc hoàn toàn bị trọng lực kéo xuống, một bên mặt anh lọt vào một bàn tay ẩm ướt thô ráp.
Mặt anh rất nóng, so với đó, cảm giác chạm vào bàn tay kia lại vô cùng thoải mái, Hứa Sâm không kìm được đưa tay ra nắm lấy hướng bàn tay đó, chạm phải một đoạn cổ tay được bao bọc trong lớp áo, nhẹ nhàng vịn vào, rồi lại cọ mặt mình vào lòng bàn tay đối phương.
Trong không gian yên tĩnh của phòng tắm, một hơi thở bỗng nhiên nặng hơn mấy phần.
Vài giây sau, có người đưa cốc nước đến bên miệng anh, dòng nước xuyên qua kẽ răng tràn vào khoang miệng, Hứa Sâm theo bản năng há miệng, đột nhiên nghe thấy một giọng nam trẻ tuổi vang lên trên đầu: “Đừng nuốt, súc miệng đi.”
Não anh chậm chạp tiếp nhận mệnh lệnh, nhưng không thể phản ứng nhanh chóng, đối phương lại đỡ đầu anh xuống thấp hơn, ngón tay đặt ở sau gáy anh khẽ nhéo một cái vừa đủ lực: “Nhả ra.”
Lệnh lần này đơn giản hơn nhiều, Hứa Sâm bèn ngoan ngoãn há miệng nhả nước ra.
Ngay sau đó, tấm vải mềm mại mang theo hơi nước lau qua mặt anh, đối phương dịu dàng lướt qua mày mắt và khóe miệng anh, dọc xuống cổ, rồi xuống nữa.
Hứa Sâm không biết áo sơ mi của mình đã bị cởi ra từ lúc nào, khi cảm giác lạnh lẽo lướt qua ngực, anh run lên bần bật, có chút mơ màng ngẩng đầu, ánh mắt đón lấy phần lớn ánh sáng bị che khuất, cố gắng hết sức muốn nhìn rõ người trước mắt.
Một bóng người cao lớn đứng ngược sáng giữa hai chân anh đang mở, một tay đỡ vai anh, một tay cầm một chiếc khăn lông màu xám nhạt, sau khi phát hiện động tác ngẩng đầu của anh, bàn tay cầm khăn nhẹ nhàng nâng cằm anh lên, như thể đang giúp anh ngẩng đầu nhìn mình.
Hứa Sâm thở dốc nặng hơn, hơi thở phả ra nóng bỏng, bỏng rát: “Cậu… là ai?”
Đối phương cụp mắt nhìn anh: “Anh mong là ai?"
Âm thanh va đập vào bốn bức tường trong không gian, rồi lắng đọng trong tai Hứa Sâm. Anh vô thức muốn trả lời, ngay khoảnh khắc đôi môi khẽ mấp máy, cái bóng trước mặt đột ngột đổ sập, mùi hương cam quýt dễ chịu lại lần nữa xộc vào mũi theo khoảng cách bằng không khi hai thân thể kề sát, môi chạm môi. Hứa Sâm vô thức trợn to mắt, hơi thở lập tức bị cướp đi.
Đối phương mang theo một lực đạo đáng sợ, sự bùng nổ và cuồng nhiệt của tuổi trẻ khuấy đảo khiến anh tan nát. Giữa khoảng khắc môi răng hé mở, một giọng nói hổn hển lọt vào tai: “Đừng nói nữa, bất cứ cái tên nào anh có thể nói ra, em đều không muốn nghe."
Rõ ràng là chính em hỏi mà, Hứa Sâm thất thần nghĩ trong mớ hỗn độn.
Ngay sau đó, sự trao đổi ẩm ướt lại tiếp tục. Đôi môi anh chưa kịp khép lại đã bị đầu lưỡi mềm mại luồn vào, gáy anh được một bàn tay lớn vững vàng giữ chặt, cắt đứt mọi lối thoát anh cố gắng chạy trốn.
Anh nhanh chóng được ôm bổng lên lần nữa, lần này là đối mặt. Đối phương một tay giữ chặt chân anh, sức lực rất lớn, khi đứng dậy, tay kia vẫn giữ chặt gáy anh, hôn anh từ dưới lên.
Không gian dịch chuyển đến một nơi không quá sáng.
Hứa Sâm cảm thấy mình như rơi vào một vùng mềm mại, cảm giác mất trọng lượng nhẹ nhàng lướt qua cơ thể đang mơ hồ của anh.
Rất nhanh, một cơ thể nặng trịch phủ lên, theo sau là hơi thở nóng bỏng, một khối mềm mại nóng ấm lướt qua vành tai, rồi để lại những nụ hôn vụn vặt trên cổ anh.
Bàn tay trước đó còn nhẹ nhàng lau rửa cơ thể anh, giờ đây mang theo vết chai mỏng, dễ dàng luồn vào bên dưới vạt áo đã mở rộng, men theo xương sống từng chút một đi lên, kí©h thí©ɧ một trận run rẩy lạ lẫm.