“Đêm hôm đó ở Tầm Yến, tôi uống say. …Là cậu sao?” Dù đã không còn ôm hy vọng gì, nhưng Hứa Sâm vẫn muốn xác nhận trực tiếp một lần.
“Là tôi.” Liêu Dĩ Thần tiếp lời: “Người đưa anh từ quán bar về khách sạn là tôi, người không kìm được hôn anh cũng là tôi, còn những chuyện sau đó, chắc anh đều không nhớ rõ rồi.”
Dù có không nhớ rõ đến mấy, những dấu vết lưu lại trên cơ thể suốt nửa tháng vẫn còn hiển hiện rõ màng.
Má Hứa Sâm nóng bừng, ngập ngừng mở miệng: “Có thể nào, coi như chưa từng xảy ra không. Chuyện tôi đã hứa với mẹ cậu trước đây, tôi cũng có thể nhờ giáo viên khác…”
“Không thể, cũng không cần.” Liêu Dĩ Thần dứt khoát từ chối liên tiếp, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm Hứa Sâm: “Tôi chỉ cần anh, nếu đổi người khác thì không cần nữa.”
Hứa Sâm lập tức á khẩu, ngẩn người rất lâu mới tìm lại được giọng nói: “Nếu đã như vậy, thì tôi hy vọng trong quá trình sau này chúng ta ở bên nhau, có thể giữ khoảng cách, không còn những hành vi vượt giới hạn…”
“Tại sao phải giữ khoảng cách?” Liêu Dĩ Thần ngắt lời anh, bất lực thở dài: “Là tôi vừa nói chưa đủ rõ ràng sao? Tôi thích anh. Tôi là một người trưởng thành độc thân, anh cũng vậy, tôi không thể theo đuổi anh sao?”
Hứa Sâm hơi ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trẻ trung, xinh đẹp của chàng trai trước mắt, vẻ mặt lộ ra sự khó hiểu: “Cậu có biết chúng ta chênh lệch bao nhiêu tuổi không? Cậu là tân sinh viên vừa bước chân vào giảng đường đại học, còn tôi… tôi thậm chí vừa mới kết thúc một cuộc hôn nhân.”
“Tôi biết, tôi biết rõ hơn ai hết.” Liêu Dĩ Thần thì thầm, đột nhiên tiến một bước đỡ lấy vai Hứa Sâm: “Tôi biết bây giờ anh không dễ chấp nhận như vậy, thậm chí có thể nghi ngờ ý định của tôi.”
“Nhưng anh không ghét tôi.” Cậu nói câu này khi cúi mắt nhìn vào mắt Hứa Sâm, dường như muốn tìm kiếm một vài bằng chứng. Rất nhanh, Hứa Sâm chắc chắn mình không làm gì cả, nhưng đối phương lại như đã nhận được câu trả lời, khóe miệng cong lên nụ cười, lại một lần nữa khẳng định: “Anh không ghét tôi.”
Hứa Sâm có thể cảm nhận bàn tay đang nắm chặt vai anh siết chặt từng chút một, giống như một đứa trẻ đối xử với món đồ chơi yêu thích của mình, ngay lập tức anh bị Liêu Dĩ Thần không kìm nén được niềm vui mà kéo vào lòng.
“Vậy thì, ít nhất cũng phải cho tôi một cơ hội để theo đuổi anh.”
Hứa Sâm muốn nói rằng giữa hai điều này không có mối quan hệ nhân quả, cho dù có thành lập, cũng không có ai vừa có được cơ hội theo đuổi đã ôm người như thế này.
Nhưng cánh tay đang siết chặt lưng anh vô cùng mạnh mẽ, l*иg ngực kề sát, khiến anh có chút khó thở.
Cho đến khi mắt cá chân hơi động và truyền đến một cơn đau nhói, mới khiến anh không kiểm soát được mà hít một hơi khí lạnh.
“Hít... ”
Liêu Dĩ Thần nghe thấy tiếng liền buông người ra, ánh mắt rơi vào mặt Hứa Sâm, chú ý thấy gân xanh hơi nổi lên ở thái dương anh khi anh đang nhịn đau.
“Anh bị thương rồi!” Hứa Sâm nhìn xuống, lập tức cúi người muốn kiểm tra mắt cá chân của anh.
Hứa Sâm chợt lùi lại: “Không nghiêm trọng.”
“Anh luôn như vậy, cái gì cũng thích giấu giếm.” Liêu Dĩ Thần không kiên trì nữa, giọng điệu cũng không quá cứng rắn, nhưng Hứa Sâm lại mơ hồ nghe ra chút bực bội.
Mắt cá chân bị trật đã bị cố ý bỏ qua bấy lâu, giờ đây lại vì được quan tâm mà được đà làm tới, từng cơn đau nhói liên tiếp kéo đến, cuối cùng thậm chí ngay cả việc nhích một chút cũng trở nên không thể chịu đựng nổi.