Chương 37

Âm nhạc trong khán phòng bên cạnh dần kết thúc, tiếng MC khác nối tiếp vang lên.

Ngồi trong phòng chờ, Trình Thương để mặc chuyên viên trang điểm hoàn tất lớp trang điểm cho mình, quay đầu hỏi một đàn em phía sau: “Dĩ Thần vẫn chưa về sao?”

“Chưa ạ.” Cô bé lắc đầu, rồi lại nhìn quanh một lượt: “Có người vừa từ nhà vệ sinh về, cũng nói không thấy.”

Trình Thương lộ vẻ nghi hoặc, kiểm tra lại lớp trang điểm của mình trong gương, rồi nhấc vạt váy đứng dậy.

“Sau buổi dạ hội đừng đi nhé? Chúng ta nói chuyện.”

Trên hành lang cạnh cửa phụ, giọng Liêu Dĩ Thần nói rất nhỏ, nhưng từng chữ lại rõ ràng và mạnh mẽ, gõ vào màng nhĩ Hứa Sâm, mỗi chữ như tiếng trống vang.

“Đừng trốn tôi nữa.”

Dường như thấy anh không phản ứng, bóng hình cao lớn trước mắt không kìm được lại tiến thêm một bước.

Khoảng cách rút ngắn đến bất ngờ, Hứa Sâm như một con nai rơi vào bẫy, đúng lúc hơi thở của đối phương gần như phả vào má anh, cánh cửa chống cháy bên cạnh bất ngờ bị đẩy ra.

“Dĩ Thần, em ở đây à?” Giọng nữ ngọt ngào trong bầu không khí gần như ngưng trệ này như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến Hứa Sâm theo bản năng đưa tay đẩy l*иg ngực người trước mặt, bước chân luống cuống trượt hẫng xuống bậc thang bên cạnh, trong khoảnh khắc sắp ngã, cơ thể anh được một cánh tay mạnh mẽ kéo lại vào lòng.

Liêu Dĩ Thần nghiêng người bước tới che khuất ánh sáng từ cửa chống cháy, bao bọc toàn bộ Hứa Sâm trong bóng tối được che chắn bởi vai và cánh tay phải của mình, lớn tiếng đáp: “Là em.”

Trình Thương hậu tri hậu giác nhận ra tình hình bên này, có chút ngượng ngùng lùi lại một bước, nhắc nhở: “Sau tiết mục này thì đến lượt chúng ta lên sân khấu rồi…”

“Em biết rồi.” Giọng Liêu Dĩ Thần bình tĩnh, ngược lại càng làm cho tiếng tim đập và hơi thở của Hứa Sâm đang vùi trong áo đối phương trở nên đinh tai nhức óc hơn.

“Ồ, được.” Trình Thương bên kia không giục nữa, rất tâm lý đưa tay đóng cửa lại.

Thế giới lại trở về một mảnh tối tăm, Liêu Dĩ Thần chậm rãi buông người trên vai ra, đỡ thẳng người Hứa Sâm: “Anh không sao chứ?”

Hứa Sâm có chút xấu hổ lắc đầu, không đả động gì đến cảm giác đau ở mắt cá chân phải.

Liêu Dĩ Thần không nghi ngờ gì, nâng cánh tay được bọc trong bộ vest lên, đầu ngón tay chạm vào ngực Hứa Sâm, cẩn thận chỉnh lại cổ áo cho anh, ngữ khí nhuốm vẻ vui sướиɠ không thể kìm nén, hẹn với anh: “Sau khi tan buổi, đợi tôi ở đây.”

Trên hành lang sau cửa hội trường, lúc này dòng người đã tan hết, gió đêm hè mang theo tiếng côn trùng kêu trong bụi cây, tạo nên không gian tĩnh mịch và thanh vắng.

Cánh cửa chống cháy lại được đẩy ra, Liêu Dĩ Thần đã thay lại bộ đồ thường.

Ánh mắt cậu cố gắng tìm kiếm khắp nơi, nhưng không thấy một bóng người.

Sự mong chờ trượt dài theo ánh mắt không có điểm dừng, nỗi thất vọng mơ hồ dần xâm chiếm trái tim. Một lúc lâu sau, Liêu Dĩ Thần cụp mắt, một mình bước xuống bậc thang.

Đột nhiên, một tiếng bước chân nhỏ xíu lướt qua dưới bóng cây, từ phía sau bụi cây rậm rạp cạnh đó quay ra.

“Anh không đi.” Liêu Dĩ Thần nhìn thấy Thần Ưng dần xuất hiện, vẻ mặt hiện lên sự ngạc nhiên vui mừng.

“Chúng ta đúng là cần nói chuyện rõ ràng.” Hứa Sâm dùng ánh mắt đã bình tĩnh đối diện với cậu, bàn tay buông thõng bên hông vô thức vân vê.

Liêu Dĩ Thần vô cùng nhạy bén bắt được động tác này, có thể ngay cả Hứa Sâm cũng không biết, khi anh căng thẳng, sẽ có những động tác nhỏ không kiểm soát được như vậy.