Chương 36

“Chúc mừng khán giả may mắn ngày hôm nay~”

“Thầy ơi, trúng thầy rồi!”

“May mắn quá!”

Những âm thanh ồn ào từ bốn phía vây quanh, xô đẩy qua cơ thể anh, rồi lại tan biến xa dần, câu cuối cùng là giọng nói của Liêu Dĩ Thần được khuếch đại qua micro.

“Chúc mừng…”

Hai chữ nhẹ nhàng đơn giản, ẩn chứa nụ cười khó che giấu, như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu.

Cứ như thể bị lột trần, toàn thân Hứa Sâm nổi lên những cơn run rẩy nhỏ.

Bước chân vội vã dọc theo lối đi đã tối lại trong khán phòng, hướng về phía cửa bên, màn đêm ngoài trời đã buông xuống, không một bóng người qua lại, Hứa Sâm hít một hơi thật sâu, cánh cửa sắt phía sau chợt "kẽo kẹt" một tiếng bị kéo ra.

Cảm xúc chưa kịp thả lỏng, lại một lần nữa căng thẳng tột độ. Cổ tay chợt bị một lực mạnh mẽ siết chặt, Hứa Sâm bị kéo giật lại, suýt chút nữa đã ngã vào lòng người vừa tới.

Mùi hương cam quýt thoang thoảng bay tới, Hứa Sâm lập tức biết người đó là ai.

Phía sau bức tường vang lên tiếng nhạc biểu diễn, Hứa Sâm nhíu mày, trong màn đêm anh không nhìn rõ biểu cảm của đối phương, chỉ cố gắng giằng cổ tay ra khỏi xiềng xích.

“Cậu điên rồi à?” Hứa Sâm gằn giọng: “Buông tay!”

“Sao tự nhiên lại tránh tôi?” Liêu Dĩ Thần cúi mắt, trong lời nói hoàn toàn gỡ bỏ lớp ngụy trang. Lực tay được kiểm soát vừa phải, vừa đảm bảo anh không thể thoát ra, lại không làm anh bị thương.

Những bước chân dịch chuyển liên tục chợt dừng lại ở bậc thang, Hứa Sâm bị dồn vào bức tường, cuối cùng không thể tránh được mà ngẩng đầu đối diện với đối phương, góc ngược sáng khiến khung cảnh trước mắt trở nên mờ ảo, vô cớ tiếp thêm cho anh chút dũng khí để xé toạc mọi thứ.

“Cậu không thấy mình hơi quá giới hạn rồi sao, Liêu Dĩ Thần. Trêu chọc tôi vui lắm sao?”

“Quả nhiên là anh biết rồi.” Giọng nói trong màn đêm mang theo chút hổn hển, Liêu Dĩ Thần buông tay anh ra, nhưng dường như lại sợ anh bỏ chạy, cậu chống tay lên tường, vây anh lại trong một khoảng không gian rất nhỏ, ánh mắt và hơi thở bao trùm lấy anh.

“Có phải vì hôm đó ở nhà thi đấu anh đã nhìn thấy hình xăm đó không? Tôi tưởng anh say rồi, sẽ không nhớ.”

Động tác bất ngờ đến gần khiến Hứa Sâm theo bản năng lùi thêm một bước, lưng hoàn toàn tựa vào tường, không còn đường lui.

“Nhưng vừa nãy vẫn là lần đầu tiên anh gọi cả tên tôi.” Liêu Dĩ Thần cười nhẹ đến mức khó nhận ra: “Tốt lắm, nổi giận vẫn hơn là không thèm để ý.”

Hứa Sâm hoàn toàn bị bóng hình trước mặt bao phủ, trong l*иg ngực dần dâng lên cảm giác ngạt thở khó khăn.

“Tôi không trêu chọc anh.” Liêu Dĩ Thần chậm rãi nói: “Dù là đêm hôm đó, hay khoảng thời gian ở bên nhau này, và cả sau này… cũng sẽ không trêu chọc anh.”

“Hứa Sâm… tôi thích anh.”

Âm cuối của câu nói cuối cùng run rẩy rõ rệt, Hứa Sâm run lên, cuối cùng dưới ánh trăng từ trên mây rọi xuống, anh nhìn rõ đôi mắt của người trước mặt.

Đôi mắt gần trong gang tấc, ẩn chứa cảm xúc mãnh liệt.

Những mũi gai như lông tơ trong lòng anh suốt mấy ngày qua, bỗng chốc được đôi mắt ấy xoa dịu, đồng tử Hứa Sâm hơi co lại, nhất thời không biết nói gì, ngơ ngác thốt ra một tiếng “Cậu…”

“Vốn dĩ không nên nói ra lúc này, thời gian và địa điểm đều không phù hợp.” Liêu Dĩ Thần có chút bực bội cúi đầu tránh đi ánh mắt anh, sự run rẩy trong giọng nói được đè nén xuống: “Nhưng anh hình như đã hiểu lầm nhiều điều.”