Chương 33

Liêu Dĩ Thần lười không thèm để ý cậu ta, cậu dậy chạy bộ trên máy nửa tiếng khi bụng đói, sau đó tắm rửa ăn sáng xong, ôm mũ bảo hiểm như thường lệ ra ngoài đi học.

Căn hộ độc lập mà cậu ở không xa Đại học Tân Thành, đi bộ chỉ mất hơn mười phút. Nhưng Đại học Tân Thành có diện tích không nhỏ, cậu ngày nào cũng phải chạy đi chạy lại giữa Viện Thể chất và Viện Kinh tế Quản lý, nên vẫn chọn phương tiện đi lại, đó là một chiếc Triumph T120 ít gây chú ý nhất được mang từ gara riêng tới.

Từ nhỏ đến lớn, Liêu Trạch Nhân và Đàm Tuyết Duệ ít khi ở bên cạnh, nhưng cả hai đều vô cùng nuông chiều cậu về vật chất. Đặc biệt là Liêu Trạch Nhân, gần như là có cầu tất ứng, năm nay cậu mới 19 tuổi, riêng ở Tân Thành, Liêu Trạch Nhân đã sắm cho cậu bốn bất động sản, vô số siêu xe dưới danh nghĩa, nhiều chiếc còn để trong gara bám bụi, còn phải trả phí bảo dưỡng cao ngất ngưởng hàng tháng.

Họ rất thành thạo trong việc dùng những sự đáp ứng vật chất vượt quá mức cần thiết này, lấp đầy những thiếu hụt trong quá trình trưởng thành của cậu, từ đó đường hoàng duy trì uy nghiêm của bậc cha mẹ, để yêu cầu cậu làm một số việc “nên làm”.

Thành thạo biến việc nuôi dưỡng và giáo dục thành một khoản giao dịch có thể định lượng được.

Không có gì không tốt. Liêu Dĩ Thần đã không chỉ một lần nghĩ vậy.

Cậu ngồi vắt chân lên xe, đôi chân dài đặt hai bên thân xe từ từ dựng thẳng xe, đưa tay đội mũ bảo hiểm.

Chiếc xe này từ khi mua về chưa từng được độ lại, lớp sơn đen huyền nguyên bản, yên xe màu nâu đậm, đậm chất retro. Liêu Dĩ Thần cao 1m87, điều khiển chiếc cruiser có chiều cao yên 790mm này không hề tốn sức, tiếng động cơ khởi động, âm thanh đột ngột vang lên, xe mô tô chở người từ cửa gara tự động nâng lên phóng ra ngoài, hướng về phía Đại học Tân Thành, trên đường đi đảm bảo ai cũng phải ngoái nhìn.

Kết thúc buổi tập luyện sáng, Liêu Dĩ Thần mới nhớ ra hôm nay lại là thứ Ba, buổi chiều có tiết bơi lội hàng tuần.

Giờ ăn trưa, Khương Hoài Vinh có lẽ mới thức dậy, thức dậy là không ngừng nghỉ, bắt đầu nhắn @Liêu Dĩ Thần trong nhóm chat bốn người, không ngừng đòi WeChat của nữ MC đồng nghiệp trong ảnh trên vòng bạn bè.

Nữ MC tên Trình Thương, là đàn chị năm hai chuyên ngành Quản trị công nghiệp, vừa xinh đẹp vừa học giỏi, là hoa khôi học bá được khoa Kinh tế Quản lý công nhận, Liêu Dĩ Thần trả lời thẳng thừng: -[Người ta không thể nào thích cậu đâu.]

Khương Nhị Quyển không chịu bỏ cuộc, -[Không được thì cậu kéo cô ấy vào nhóm mình cũng được mà.]

Phàn Hối Hối thấy vậy cũng nổi lên, trực tiếp gửi một tin nhắn thoại @Khương Nhị Quyển-[“Cậu đừng có yêu ai là kéo vào nhóm mình, mẹ nó hai tháng thay một đứa, một năm ra ra vào vào năm sáu đứa, cái quy tắc đặt ra lúc đầu lập nhóm cậu coi như rắm hả. Với lại, đừng có đội avatar vợ tôi đi tán gái khắp nơi, đổi cho bà mày ngay!”]

Cái nhóm này lúc mới lập dự tính có 6 vị trí, ngầm quy ước trong nhóm chỉ có ba người họ và sau này là người yêu của mỗi người, hiện tại chỉ có ba người cố định là họ, cộng thêm Lạc Oánh.

Khương Hoài Vinh nghe xong tin nhắn thoại, vẫn để avatar của Lạc Oánh, gửi một biểu cảm động (emoji) hình con heo bị đấm mạnh, gửi xong cuối cùng cũng im lặng một lúc.

Buổi học bơi chiều Liêu Dĩ Thần đến đúng giờ, vẫn gặp lại Hứa Quyết trong lớp bơi, hôm nay cậu ấy không dám tự do luyện tập nữa, ngoan ngoãn theo đúng nhịp điệu của giáo viên hướng dẫn để luyện các động tác cơ bản của kiểu bơi ếch từ đầu.