Khi chuông vừa dứt thì lúc anh định bắt máy, điện thoại đã nhanh chóng mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt.
Hứa Sâm nheo mắt nhìn rõ màn hình, sáu cuộc gọi nhỡ gần nhất đều đến từ cùng một người.
Hứa Giác, cậu em trai cùng cha khác mẹ của anh.
Từ bộ não đang mơ màng, Hứa Sâm lôi ra một vài suy nghĩ đơn giản: Hứa Giác đã kết thúc kỳ thi đại học vào tháng Sáu năm nay với thành tích rất tốt, tháng trước còn báo tin vui cho anh rằng cậu đã trúng tuyển vào Đại học Tân Thành và nguyện vọng đầu tiên của cậu.
Hình như hôm nay, có lẽ là ngày gia đình tổ chức tiệc mừng nhập học cho cậu.
Trong lúc xuất thần, một tin nhắn đã nhảy vào màn hình.
Tiểu Giác: [Anh, anh ở đâu? Có chuyện gì sao? Sao không nghe máy?]
Hứa Giác từ nhỏ đã nóng tính, qua ba câu hỏi liên tiếp, Hứa Sâm có thể tưởng tượng ra vẻ sốt ruột lo lắng của cậu.
Một cảm giác áy náy trào dâng từ đáy lòng, hòa lẫn với sự mơ màng do rượu tạo ra, khiến l*иg ngực anh bức bối khó chịu.
Một ngày tốt đẹp như tiệc mừng nhập học, nếu anh xuất hiện, thì chắc chắn sẽ chỉ làm phiền họ.
Hứa Sâm gượng gạo nhắn lại cho Hứa Giác một tin, tìm cớ nói hôm nay anh không thể đến được.
Tin nhắn trả lời của Hứa Giác khó giấu vẻ thất vọng, nhưng khi biết anh không sao thì cậu cũng không truy hỏi thêm.
Đặt điện thoại xuống, Hứa Sâm nhìn mờ vào chiếc ly rỗng trước mặt. Ánh sáng từ đèn trên sàn nhảy chiếu tới, khúc xạ rồi tan biến trên miệng ly.
Hứa Sâm lại đẩy chiếc ly về phía trước, yếu ớt nói: "Marco... thêm cho tôi chút đá đi."
Người pha chế tóc đen với vẻ mặt lạnh nhạt cụp mắt nhìn anh một cái, đưa ly rượu đã pha cho người bên cạnh trước. Giữa những ánh mắt như có như không thăm dò về phía này, anh ta hơi bất lực lắc đầu, cuối cùng nhỏ giọng khuyên nhủ: "Anh uống nhiều rồi, Hứa giáo sư, cả áo của anh nữa."
Nhìn lại, chiếc áo sơ mi trắng vốn sạch sẽ gọn gàng của người đàn ông đã hơi ẩm ướt, hai cúc áo trước ngực còn bị cởi ra, để lộ cần cổ và xương quai xanh ửng đỏ, vô tình tăng thêm vài phần vẻ gợi cảm.
"Không sao đâu."
Hứa Sâm càng say hơn, nửa nằm nửa ngồi trên bàn, dùng ngón tay lại đẩy chiếc ly về phía trước thêm một tấc.
Cuối cùng Marco vẫn thêm đá cho anh, cúi người nói: "Hôm nay Lỗi Ca không có ở đây, lát nữa tôi không thể khiêng nổi anh đâu đấy."
"Đừng... khiêng tôi."