Chương 28

Đúng là cái tuổi trung nhị, vì muốn lấy lòng cô gái mình thích, muốn đổi nhóm chạy tiếp sức với người ta, kết quả người đó không thèm nghĩ ngợi gì mà thẳng thừng từ chối với vẻ mặt hằn học.

Cả lớp 6-2 và thậm chí cả khối, ai mà chẳng biết Khương Hoài Vinh anh ta đang theo đuổi Lạc Oánh, mà người kia lại dám không nể mặt anh ta như vậy.

“Đúng là không biết điều mà.” Chàng trai tóc xoăn nghiến răng nói.

“Đang nói ai thế?” Một bóng người cao ráo thẳng tắp khác đi đến, thiếu niên lông mày sáng rỡ, mặc bộ đồng phục trắng xanh rộng thùng thình của trường phụ, vừa chạy xong đường đua, đưa tay dùng băng đô thấm mồ hôi trên trán.

“Lớp hai các cậu chạy xong rồi à?” Phàn Hối Hối đưa cho cậu một chai nước.

“Ừm.” Liêu Dĩ Thần gật đầu, liếc nhìn tình hình, nhướng cằm hỏi Phàn Hối Hối: “Anh ta sao thế?”

“Phòng thủ sập rồi đấy Khương Nhị Quyên, không đổi được nhóm với Lạc Oánh, suýt đánh nhau với người ta.”

“Ai?” Liêu Dĩ Thần hỏi.

Phàn Hối Hối đưa tay chỉ vào một người trên đường chạy: “Lớp trưởng lớp chúng ta, Hứa Quyết.”

Lời vừa dứt, thiếu niên đang ngửa đầu uống nước chợt khựng lại, từ từ hạ chai nước khoáng xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía đường chạy, dừng lại trên người chàng trai tên Hứa Quyết.

Trong ba người, Phàn Hối Hối là người tinh tế nhất. Lúc này, cô ấy nhạy cảm nhận ra phản ứng bất thường của Liêu Dĩ Thần, trong tiếng càu nhàu không dứt của Khương Hoài Vinh, cô ấy lén liếc nhìn người bên cạnh.

Sau đó, sự đối đầu giữa Khương Hoài Vinh và Hứa Quyết kéo dài hơn nửa tháng.

Trong một nhà hàng nhỏ xinh xắn ngoài trường, Khương Hoài Vinh cắn đầu đũa hỏi hai người: “Các cậu nói xem, đối phó với loại người này, phải dùng cách nào?”

Phàn Hối Hối nhặt từng sợi ớt xanh trong món thịt xé sợi nấu cá hương ra khỏi bát: “Tôi nói cậu thôi đi, sáng nay cậu cố tình gây khó dễ không nộp bài tập, cậu xem lớp trưởng có thèm để ý đến cậu không.”

Nhắc đến chuyện này Khương Hoài Vinh lại tức điên, Hứa Quyết không nhận được tập bài tập của anh ta, một câu thừa thãi cũng không hỏi, trực tiếp ôm xấp bài tập đó ra khỏi lớp, quay đầu cô giáo chủ nhiệm đã lôi anh ta đến văn phòng giáo huấn một trận.

Mấy ngày nay, không có chuyện gì thực sự có thể đả kích được đối phương.

“Thật sự mẹ nó tôi ghét thằng nhóc đó chết đi được, nhìn thấy cái mặt nó là muốn nổi điên, các cậu mau chỉ cho tôi vài chiêu đi.” Khương Hoài Vinh mặt mày ủ rũ.

“Tôi thì không…” Phàn Hối Hối không tiếp tay cho những hành động sai trái đối phó bạn học như vậy, nhưng lời mới nói được một nửa, người vốn dĩ chưa bao giờ tham gia những chủ đề như thế trên bàn ăn lại bất ngờ mở lời.

“Mời phụ huynh đi.” Liêu Dĩ Thần giả vờ vô tình đề nghị: “Gây chuyện nhỏ thôi, mời phụ huynh một lần, không phải cũng đủ làm người ta ghê tởm sao.” Cậu chọc chọc hạt cơm trong bát, ngẩng đầu nhìn hai người kia trên bàn, nghiêm túc giải thích: “Học sinh giỏi như vậy không phải sợ nhất là mời phụ huynh sao?”

Phàn Hối Hối nhíu mày, có chút khó hiểu nhìn cậu.

Bên kia, Khương Hoài Vinh lại không chút nghi ngờ, mắt sáng rực: “Ý hay đấy! Cứ để tôi nghĩ cách…”

“Cậu không bình thường.”

Tại trường bắn cung ngoài trời đầy nắng, Phàn Hối Hối ngồi dưới mái hiên, tay ôm một tấm bảng vẽ phác thảo vuông vắn, cuối cùng cũng nói ra câu đã nén trong lòng mấy ngày nay, khi Liêu Dĩ Thần vừa bắn xong một mũi tên và chuẩn bị giương mũi tiếp theo.