Người bình thường mà điểm văn hóa có được thành tích như vậy, thì sẽ không còn lựa chọn luyện tập thể thao nữa, bởi vì sức lực của con người là có hạn, làm sao có thể vừa lo được nhiều thứ như vậy.
Người trên sân phòng thủ về phía rổ, ánh mắt Hứa Sâm hướng về phía cầu thủ số 42 kia.
Quả nhiên là nhân tài xuất hiện lớp lớp, những người như vậy cả nước một năm cũng không có mấy.
Đang tập trung tinh thần, trên sân bóng đột nhiên xảy ra sự cố, cầu thủ bị chặn bóng ngay giây cuối cùng khi đang lên rổ, trong lúc tranh giành, quả bóng bị hất lên cao, bay thẳng ra ngoài sân.
Thấy quả bóng bay đến gần, Hứa Sâm theo phản xạ tiến lên một bước che chắn cho Hứa Quyết, giơ tay chặn lại quả bóng mất kiểm soát.
Hứa Sâm cao gần một mét tám, hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi sọc xanh nhạt, ống tay áo xắn lên để lộ bắp tay, hai chân được bao bọc trong quần tây. Với bộ trang phục như vậy cộng thêm chiếc kính không gọng trên sống mũi, cả người anh toát lên vẻ thư sinh trưởng thành. Đứng bên cạnh sân bóng nơi tập trung đông đúc sinh viên trẻ, ngay từ đầu đã có vẻ không hợp.
Lúc này, việc anh cầm quả bóng đã chặn lại trong tay càng tạo ra một cảm giác xung đột kỳ lạ, không ít người đổ dồn ánh mắt về phía anh, khiến Hứa Sâm cảm thấy không thoải mái, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
"Anh ơi." Trên sân bóng đột nhiên vang lên một giọng nam trong trẻo, trầm ấm đầy từ tính.
Hứa Sâm ngẩng đầu, ánh mắt đột ngột chạm thẳng vào cầu thủ số 42 dưới khung rổ, tim anh bỗng nhiên rung lên.
Chàng trai để tóc ngắn lộn xộn, đuôi tóc ướt đẫm mồ hôi. Một khuôn mặt sáng sủa, anh tuấn đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng, đôi mắt lấp lánh ý cười, trông rất sáng.
"Anh ơi.” chàng trai lặp lại một lần nữa. Bàn tay đeo băng tay trắng hơi nâng lên, những khớp ngón tay thon dài rõ ràng uốn cong vào trong, tạo thành một đường cong đẹp mắt: “Cho em xin lại quả bóng nhé."
"Ôi trời ơi anh ơi..."
"Cậu ấy gọi anh ấy là “anh” kìa..."
Đám đông vây xem bùng lên những tiếng xì xào phấn khích bất thường.
Hứa Sâm lại như bị đứng hình, không có bất kỳ phản ứng nào, anh vẫn đắm chìm trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau đó.
Ánh mắt thoáng qua của đối phương khiến anh có cảm giác như bị bắt lấy.
"Anh? Anh ơi!" Hứa Quyết chạm vào cánh tay anh, ra hiệu anh ném bóng trở lại.
Hứa Sâm lúc này mới hoàn hồn, vung tay một cái, dùng lực ném bóng trở lại sân.
Quả bóng lướt qua không trung, vững vàng rơi vào tay cầu thủ số 42.
Lá cây xào xạc, gió đêm hè thổi bay tà áo của chàng trai. Hứa Sâm chú ý nhìn tên được in trên ngực đối phương, nhưng dưới ánh sáng không mấy rõ ràng, anh không nhìn rõ lắm.
"Cảm ơn anh." Nụ cười nơi khóe miệng chàng trai càng nhếch cao, hướng về phía Hứa Sâm, vẻ sáng sủa trên khuôn mặt anh ta bớt đi một chút, thay vào đó là chút ngổ ngáo. Nói xong, anh ta quay người chạy về đội.
Lần này Hứa Sâm nhìn rõ tên trên lưng anh ta.
Số 42. Liêu Dĩ Thần.
Trận đấu tiếp tục, những ánh mắt chú ý từ bốn phương tám hướng dần tan biến. Hứa Quyết có chút nghi hoặc hỏi Hứa Sâm: "Anh, anh quen cậu ấy sao? Cậu ấy có phải là học trò của anh không?"
Hứa Sâm mơ hồ lắc đầu, nhận ra Hứa Quyết có thể không nhìn thấy, liền nói thêm: "Không quen."
Không quen. Trong số các sinh viên lớp anh, không có người nào như vậy.