Sau này Tôn Thành hỏi: “Anh mày đã cảm ơn mày chưa?”
“Cảm ơn cái quái gì, anh ta cố tỏ ra cool ngầu, đến một cái liếc mắt cũng không thèm cho tao.”
Lục Tinh Diên rất hối hận, vì gây chuyện đánh nhau, nhà hàng xóm tìm đến tận cửa, cậu bị bố phạt cắt tiền tiêu vặt ba tháng.
Tuy nhiên, sau khi chuyện này ồn ào lên, không ai còn dám nói chuyện tầm phào nữa.
Lục Tinh Diên rất mau quên, chẳng mấy chốc đã quên sạch sành sanh. Nhưng Khương Cấp luôn canh cánh trong lòng, biến thành hành động, sớm đã bắt đầu vừa học vừa làm, có thể không tiêu tiền của gia đình thì không tiêu, cũng không mặc quần áo, giày dép hàng hiệu mà Lục Dung tặng, để tránh bị người khác bới móc, liên lụy đến mẹ.
Dù sao khi đó Khương Cấp mới mười bảy mười tám tuổi, sắc sảo nhưng thiếu EQ, một số hành động như muốn phân rõ ranh giới khiến Lục Dung khó xử, không khí trong nhà trở nên khó tả.
Sau này Khương Cấp lên đại học, lại trải qua một phen rèn giũa, con người trưởng thành hơn rất nhiều, thứ gì nên nhận thì nhận tuốt, cũng sẽ tặng quà cho họ, chỉ là anh ấy ở ký túc xá trường, rất ít khi về nhà.
Đó là ba năm nhàm chán nhất của Lục Tinh Diên, cho đến khi cậu cũng thi đỗ đại học, trở thành đàn em của Khương Cấp.
Lục Tinh Diên ban đầu nghĩ, cậu sẽ trở thành sinh viên huyền thoại nhất của khoa, đè bẹp Khương Cấp. Nào ngờ, vừa vào trường đã bị dán nhãn “em trai của Khương Cấp”, có những kẻ không có mắt còn gửi thư tình đến tận tay cậu, nhờ cậu chuyển cho Khương Cấp.
Lục Tinh Diên tức chết đi được.
Tuy nhiên, sinh viên đại học ít viết thư tình, mọi người đều chủ động hơn, trực tiếp thêm WeChat.
Trong danh sách bạn bè của Lục Tinh Diên đến giờ vẫn còn một nhóm tên là “Những người theo đuổi Khương Cấp”, tất cả đều đã bị chặn.
Điều kiện ngoại hình của Lục Tinh Diên cũng tốt, không phải là không có ai theo đuổi cậu. Nhưng theo lời của Tôn Thành thì, những cô gái thích Lục Tinh Diên đều là người “gu mặn”, nếu không thì làm sao chịu nổi cậu ta suốt ngày “anh tôi, anh tôi, anh tôi” lẩm bẩm không ngừng?
Từng có một nạn nhân, bị vẻ ngoài của Lục Tinh Diên mê hoặc, chủ động hẹn cậu đi uống cà phê.
Lúc đó Lục Tinh Diên vừa mới cãi nhau với Khương Cấp vì một chuyện vặt vãnh cỏn con, đã than vãn điên cuồng với Tôn Thành suốt hai tiếng, Tôn Thành chịu không nổi đành tạm thời chặn cậu ta.
Lục Tinh Diên không tìm được nơi trút bầu tâm sự, liền đồng ý gặp cô gái kia, sau đó trong quán cà phê đã thực hiện một “bài diễn thuyết” với chủ đề “Cô có biết không? Đời này người tôi ghét nhất là Khương Cấp”, cô gái kia rời đi thì chóng mặt hoa mắt, tuyên bố cả đời này sẽ không yêu đàn ông nữa, sau đó xóa kết bạn với Lục Tinh Diên.
Những chuyện này Khương Cấp chắc không biết, lúc đó anh ấy một mặt bận học, một mặt lên kế hoạch tự khởi nghiệp, sự quan tâm dành cho Lục Tinh Diên là vô cùng nhỏ bé.
Lục Tinh Diên lại đặc biệt thích gây sự, mỗi lần gặp mặt đều phải cãi nhau đôi câu.
Sau này Khương Cấp tốt nghiệp, toàn tâm toàn ý cống hiến cho sự nghiệp, lại càng bận rộn hơn. Lục Tinh Diên không hiểu rõ tình hình nội bộ công ty anh ấy, Khương Cấp không chủ động nói, cậu cũng không thèm hỏi. Chỉ biết hình như kiếm được không ít, vì Khương Cấp ngoài việc bận rộn ra, tinh thần rất tốt, càng ngày càng giống một Tổng giám đốc điều hành trẻ trung tài năng.